TRUYỆN DÀI Đột Nhiên Được Lên Hashtag

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
Tên truyện: Đột nhiên được lên hashtag

Tác giả: Ngày Nắng

Thể loại: Đam mỹ, 1x1, trùng sinh, giới showbiz, sảng văn, nhẹ nhàng, ngọt,...

Độ dài: Truyện dài

Độ tuổi: T

Tình trạng: Đang lấp hố

Cảnh báo:
Truyện sẽ có bug, không soi mói quá đà làm đau lòng tác giả.
Đây là truyện nói về giới giải trí, thi thoảng sẽ dùng một vài ngôn ngữ mạng, đôi khi cợt nhả không nghiêm túc.
Mong được ủng hộ nhiều. Xin cảm ơn.
Dự kiến truyện hơn 70 chap.


Nhân vật:
Chu Luân x Khúc Hạ (minh tinh mặt dày thích phát cẩu lương trên sóng công x giả bộ ngoan ngoãn háu ăn thụ).

Giới thiệu:
Bị dồn đến đường cùng, Khúc Hạ tự sát vào một ngày đẹp trời. Cứ tưởng mọi chuyện sẽ kết thúc ở đó, nhưng khi cậu tỉnh dậy mới biết mình trùng sinh vào thời điểm hai năm trước khi scandal nổ ra.

Sống lại một đời, Khúc Hạ không còn tha thiết với cảnh đẹp thanh bình của nhân gian nữa. Trả hết nợ, báo đáp ân tình xong cậu sẽ tự sát một lần nữa.

Bước đầu tiên của kế hoạch: tránh xa gã đàn ông ấy ra.

Nhưng gã đàn ông ấy say no!

Khúc Hạ block tài khoản Chu Luân, không nhận điện thoại, không trả lời tin nhắn hắn.

Khúc Hạ ngỏ ý không muốn tạo couple với hắn. Hắn đồng ý.

Nhưng cũng là hắn trên sóng livestream: "Khúc Hạ block tôi rồi! Em ấy đòi xé couple với tôi, nhưng tôi không cho phép! Em ấy không mời tôi đến buổi concert của em ấy luôn. Hmu hmu, tôi tốn mấy chục triệu mua hoa lái Mercedes đến buổi concert mà em ấy không cho tôi vô xem concert."

Khúc Hạ: "..." Tại anh lái Mer tới nên tôi mới bị fan anh đưa lên hashtag!

Chu Luân: "Em không trả lời tin nhắn tôi thì sau khi tan làm tôi đứng trước nhà em khóc cho em xem!"

Cũng là Chu Luân tuyên bố với nhãn hàng mời quảng cáo: "Nếu Khúc Hạ nhận quay quảng cáo này thì tôi cũng nhận."

Nhãn hàng: Nam thần, chúng tôi mời anh làm đại diện chứ không phải Khúc Hạ...
 
Sửa lần cuối:

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 1. STATUS SỰ THẬT
Group “Hóng chuyện giải trí” có một bài đăng vừa treo lên được hai phút mà đã có gần bảy ngàn bình luận và mấy trăm nghìn lượt like và chia sẻ.

Ẩn danh X: Hôm nay trời xanh nắng đẹp, thời tiết mát mẻ khiến tui nhớ lại chuyện xưa. Vốn tui là người hướng ngoại, vì thế tui sẽ kể mọi người nghe một câu chuyện vào hai năm trước.

Có một anh diễn viên, ca sĩ không mấy nổi tiếng casting thành công một trong hai vai nam chính của bộ phim cổ trang nào đó. Vai nam chính còn lại là của một minh tinh nổi tiếng nhiều người yêu mến, bao gồm anh diễn viên kia. Fan gặp được thần tượng thì đương nhiên mừng vl rồi các bác ạ. Nhưng anh diễn viên ấy lại không ngờ rằng, sau khi bộ phim kết thúc cũng là lúc anh ta nhận ra bộ mặt thật của thần tượng mình như thế nào.

Bộ phim chiếu tới tập 10, nó lập tức leo lên top hashtag. Fandom CP của anh diễn viên và thần tượng kia cũng mọc lên như nấm vì độ chemistry giữa hai người quá đẹp, vai diễn quá hợp, vân vân mây mây. Tuy nhiên, fan only của vị thần tượng kia không chấp nhận fandom CP mọc ra, mà fan only của anh diễn viên kia cũng lo sợ thần tượng nhà mình sẽ khó sống với đám fan của “anh minh tinh nào đó”. Điều lo lắng của fan only anh diễn viên ứng nghiệm, đám fan only nhà kia tràn vào trang cá nhân, fanpage của anh ta, văng tục, mắng chửi người ta không còn cái gì. Khi tập cuối cùng kết thúc, hàng chục clip BTS tung lên, rồi clip phỏng vấn, chương trình tạp kỹ mời hai người liên tục. Bạn nghĩ danh tiếng anh ấy lên rồi, trở mình thành người nổi tiếng ư. Haha, không hề. Lúc ấy anh ta chưa thoát vai, không khỏi đem tình cảm của nhân vật trong phim ra đời thật. Từng cử chỉ, ánh mắt anh ta dành cho đối phương tựa như người đơn phương. Chính vì thế fan only nhà bên ngứa mắt. Đỉnh điểm là tập đầu tiên của show thực tế anh ta và minh tinh tham gia tung ra, chemistry hai người lên tầm cao mới. Tụi fan only minh tinh dùng hashtag tẩy chay anh ta, khiến ảnh bị vuột mất một show quảng cáo mà khó khăn lắm quản lý của ảnh mới đem về được. Chỉ qua một đêm, các MV của anh ta nhận về một lượng dislike kinh khủng, có thể nói đó là thời kỳ khủng hoảng nhất của anh ta vốn không được nổi tiếng kia.

Nhưng đám bò đó đâu biết là, đó chẳng qua là do kĩ thuật dựng, chèn effect vào, chả biết là ông hậu kỳ nào thần thánh dựng thành bốn tập show thực tế thành bộ phim ngắn ngọt ngào sến lụa. Nể vãi luôn. Tui thì nể nhưng đám fan only nhà bên thì không, trong vòng ba ngày tụi nó report bay màu fanpage anh diễn viên nhỏ bé kia, kể cả tài khoản cá nhân cũng bị khóa 30 ngày. Trong thời gian đó, anh ta có tung ra một ca khúc, dĩ nhiên là nhận thêm một lượng dislike siêu to khổng lồ rồi. Nhưng vốn ảnh không đáng nhận những chuyện đó, đó có phải là lỗi của anh ta đâu?

Còn anh minh tinh nào đó á, dĩ nhiên là im lặng để mặc fan của mình muốn làm gì làm, đỉnh điểm là ngày đó anh ta đăng một status bóng gió, ngụ ý là nói anh diễn viên kia không xứng làm fan của mình, suốt ngày nhắn tin gạ tình, còn nói mấy lời dung tục mà đáng lý một diễn viên không nên nói. Chẳng có một tấm hình làm bằng chứng, nhưng đám fan ngu muội đó tin sái cổ, rồi đoán già đoán non, cuối cùng quy chụp lại anh diễn viên kia chính là người gạ tình idol mình.

Các bác cũng biết chuyện gì xảy ra tiếp theo rồi đó. Làn sóng anti quá mạnh, công ty chủ quản anh diễn viên kia buộc đóng băng hoạt động một năm.

Chả biết thằng cha con mẹ nào mua báo, scandal anh ta bị đóng băng nhưng vẫn cặp hết đại gia này đến đại gia khác, ăn chơi sa đọa hết lượt này đến lượt kia tung ra. Fan only anh ta lèo tèo có mấy người, và cũng chỉ có họ mới biết được cuộc sống của anh ta kia kham khổ như thế nào.

Mà thực ra công ty chủ quản cũng chả tốt lành gì, trong một năm đóng băng hoạt động, công ty cũng không cho phép ảnh làm việc khác, vịn cớ là sẽ hủy hoại hình tượng ca sĩ diễn viên thế này thế nọ lọ chai mà công ty đắp cho ảnh. Hình tượng cái cù lôi á, lúc người ta bị scandal công ty im hơi lặng tiếng không nói gì, lần công ty lên duy nhất chính là thông báo đóng băng hoạt động ảnh.

Trong một năm không có việc làm, không có show chạy, lại không làm được gì khác, dĩ nhiên anh ta chịu không nổi. Lúc đó ảnh quyết định đi bán thận, lấy ít tiền xoay sở cuộc sống.

Năm trăm triệu cho một quả thận, là năm trăm triệu đấy, những tưởng ít tiền đó xoay sở ngày qua ngày thì lúc này gia đình cực phẩm của anh ta ấy lên sàn.

Và thế là, năm trăm triệu ấy trở thành “phí báo hiếu 20 năm gia đình nuôi dưỡng”. Cuối cùng kinh tế lại rơi vào bế tắc một lần nữa, hố sâu mang tên trầm cảm ở phía trước đang mời chào anh ta.

Dĩ nhiên, cách giải quyết cuộc sống bế tắc cùng đường này chính là tự tử. Anh ta kết thúc sinh mạng của mình vào một ngày trời xanh nắng đẹp. Ha ha, còn vị minh tinh kia ấy, khi người ta chết rồi thì giả vờ xót thương, cầu nguyện anh ta sẽ hạnh phúc trên thiên đàng. Ha ha, lòng người, đúng là giả dối.

[Comment 1]: Vừa nghe tôi đã biết đến ai luôn, hic hic.

[Comment 2]: Trước khi tự tử ảnh còn đăng status “Hôm nay trời thật đẹp”, tui còn tưởng ảnh khen thời tiết, còn nhiệt tình bình luận kêu ảnh tranh thủ phơi chăn mền quần áo, hóa ra là trời đẹp thích hợp tự sát… đến bây giờ nhớ lại tui không kìm được nước mắt…

[Comment 10]: Ha ha, chết là đáng, sống chi cho chật đất.

[Comment 455]: Khúc Hạ đại ca, em nhớ anh…

[Comment 1025]: Có lẽ mọi người không biết, từ lúc dấn thân vào showbiz, anh ấy phải nai lưng ra trả cho bà mẹ kế “phí báo hiếu nuôi dưỡng mười mấy năm qua”, khi scandal nổ ra, mỗi ngày bà mẹ kế kia đòi tiền, ảnh không chịu nổi nữa nên tự sát.

[Comment 2219]: Tui không phải là fan của ai hết, nhưng công bằng mà nói không lửa làm sao có khói, Khúc Hạ phải làm sao với anh ta mới bị hậu kỳ ghép như vậy chứ?

[Comment 2220 reply 2219]: Thời đại này không cần có lửa vẫn có thể tạo ra khói nha.

[Comment 7938]: Mọi người có nhận ra không… hôm nay chính là ngày giỗ của ảnh.

Ngày 15 tháng 5 chính là ngày giỗ của Khúc Hạ. Đầu bút lông đỏ khoanh tròn ngày 15 trên cuốn lịch để bàn. Tia nắng ấm áp từ bên ngoài hắt vào làm nổi bật làn da trắng ngần của cậu con trai ngồi trên ghế.

Trong lúc mọi người bàn tán về cậu ca sĩ tự sát trong nhà, đến năm ngày sau người ta mới phát hiện thi thể thì cậu ấy đã trùng sinh vào thời điểm hai năm trước khi scandal nổ ra.

Khúc Hạ nghĩ, vẫn còn kịp. Show thực tế đó cậu không thể không từ chối, vậy thì cậu chỉ cần cật lực tránh xa người đàn ông kia ra là được.

Khúc Hạ nghĩ, có lẽ ông trời cho cậu sống lại lần nữa đế trả hết chi phí nuôi dưỡng kia. Vậy cũng tốt, ít ra kiếp sau cậu không phải nợ họ thêm lần nữa.

Lần trước cậu vẫn chưa trả hết chi phí nuôi dưỡng cho họ. Cậu có hai năm để trả hết chi phí ấy sau đó, cậu sẽ tự sát một lần nữa.

Khúc Hạ vươn vai ưỡn ngực, sau đó từ trong hộc tủ lấy một hủ thuốc. Uống một viên thuốc, Khúc Hạ thỏa mãn lên giường, nằm im nhắm mắt ngủ.
 
Sửa lần cuối:

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 2. THỬ THÁCH SINH TỒN

Show thực tế “Thử thách sinh tồn” lần này tổ chức tại một đảo nhỏ ở Sarina, vì vậy Cảnh Hoàng rất phấn khích, không biết đại gia đình lần này sẽ có những trải nghiệm thú vị nào đây.

Cảnh Hoàng hưng phấn nói không ngừng với máy quay. Trong khi đó, có một chiếc xe bảo mẫu vừa di chuyển vào bãi đậu xe. Từng người trên xe thi nhau bước xuống, sau đó đem vali cùng vài vật dụng linh tinh ra bên ngoài.

Khúc Hạ vừa xuống xe đã thấy một khóm hoa màu tím nở rộ bên đường. Dưới ánh nắng ấm áp cùng làn gió nhẹ, năm cánh hoa mỏng rung rinh như tà váy của một nàng thiếu nữ trong độ tuổi xuân thì tung lên do thực hiện một điệu múa khó nào đó.

Lòng Khúc Hạ rung động, lập tức lấy điện thoại chụp lại.

Quản lý vừa bước xuống đã thấy cậu đứng nghịch điện thoại, gã dặn dò cậu mấy câu.

“Hạ, chuyến đi này rất quan trọng đó, đừng có ỷ y nhen.”

Khúc Hạ vội chỉnh lại khẩu trang, kéo nón sụp xuống: “Em biết rồi.”

“Lần này là có anh ta tham gia nữa đó, tranh thủ cọ nhiệt đi, couple của hai người vẫn còn nóng hổi đấy, cố tình tạo ra mấy cử chỉ thân mật vào để camera ghi lại càng tốt.”

“Em đã nói là xé couple rồi mà?” Khúc Hạ nhíu mày không vui.

“Từ từ xé, nhiệt độ của phim vẫn còn hot thì em cứ tranh thủ cọ chút đi. Tốt cho em chứ cho ai.” Quản lý nói lại. Khúc Hạ nghiến răng, bàn tay giấu trong túi siết chặt. Phải rồi, tranh thủ cọ nhiệt, cho dù cậu không muốn nhưng công ty quản lý cố tình làm như vậy. Để rồi người hứng chịu anti, chửi rủa thóa mạ là cậu chứ là ai.

Các người không xé couple thì tôi tự xé.

Khúc Hạ thở dài, cắt ngang lời quản lý: “Em biết rồi, anh dặn lần này là lần thứ bao nhiêu rồi? Anh dặn từ lúc ở nhà rồi đó, em nghe thuộc lòng luôn rồi.”

Vốn quản lý còn định dặn dò thêm mấy câu, bị Khúc Hạ cắt ngang như vậy nên vô cùng bực bội. Quản lý cố cằn nhằn thêm một câu: “Anh có lòng tốt nên mới dặn em, chứ hơi sức đâu mà nói hoài vậy. Show này làm bước đệm cho lần comeback sắp tới của em, coi mần sao thì mần cho đàng hoàng.”

Khúc Hạ kéo hai chiếc vali cùng quản lý đi vào cổng thường. Đằng sau dải phân cách đã có một nhóm người tụ tập, đội quay phim đã chia nhau làm việc, lúc Khúc Hạ đi vào, sản xuất với đạo diễn chỉ phất tay ra hiệu với cậu, cũng không có nhân viên quay phim nào tiến lên quay cậu. Khúc Hạ vờ như không thấy, trong lòng thở phào, không quay VR mới tốt, chứ phong cách nói chuyện nhạt nhẽo của cậu quay VR rồi thì cũng bị hậu kỳ cắt thôi.

Phía bên ngoài có rất nhiều nữ sinh đứng chờ đợi. Một chiếc xe bảo mẫu màu đen rẽ vào bãi, có người phát hiện, lập tức la lên:
“Ảnh tới rồi! Ảnh tới rồi!!”

“Hú hú, Chu Luân, em yêu anh!!”

Đám nữ sinh hò hét, lao tới chỗ xe bảo mẫu kia trông chẳng khác gì đám zombie vỡ tổ lao về phía con mồi. Khúc Hạ nhìn thấy rùng mình. Cảnh Hoàng đứng dậy, hứng thú nói với máy quay.

“Nam thần của các cô gái cuối cùng cũng xuất hiện rồi. Cứ tưởng hôm nay anh ta lại trễ giờ nửa chứ.”

“Thực ra không phải anh ta bị bệnh giờ dây thun đâu.” Cảnh Hoàng cười xởi lởi với máy quay.

Cảnh Hoàng đi ngang qua chỗ Khúc Hạ, cũng không thèm nhìn cậu một cái. Khúc Hạ định cúi đầu chào anh ta nhưng anh ta làm thái độ đó nên có hơi ngượng ngùng, đành gãi gãi mặt quay chỗ khác.

“Khúc Hạ!! Khúc Hạ!!”

Khúc Hạ quay đầu tìm người gọi tên mình. Cậu nhìn thấy ở trong góc có hai cô gái đang vẫy tay. Khúc Hạ mỉm cười, vội vàng chạy lại.

“Sao hai bà tới đây? Hôm nay không đi làm sao?”

“Thì xin nghỉ, hôm nay biết cục cưng quay thực tế nên tới tiễn nè.”

“Tức quá, sao không ai quay cục cưng hết vậy?” Cô gái mặc áo tím nói.

Khúc Hạ ngượng ngùng: “Không sao, lỡ có quay rồi tui cũng không biết nói gì.”

Yến Hà vội vàng lấy trong túi ra một túi đựng, đưa cho Khúc Hạ, còn dặn dò liên miên: “Trong này có kẹo me, có thuốc hạ sốt, có dầu, nhớ buổi tối xức vào, tránh muỗi tốt lắm đó.”

Hai cô gái này chính là fan của của cậu từ ngày debut. Họ cũng là người duy nhất tiễn cậu ra sân bay mỗi khi cậu có lịch quay, không những thế còn thường xuyên mua thức ăn, thuốc men gửi đến nhà cậu. Khúc Hạ thường tặng đĩa CD đầu tiên mỗi khi cậu comeback, là người đầu tiên biết được cậu có vai diễn nào. Cho dù vai diễn phụ hay quần chúng, chỉ cần có catxe là cậu vui như đêm giao thừa. Yến Hà với Hân Thi mong chờ ngày cậu bé ngoan ngoãn này được người ta chú ý tới. Và rồi, ngày cậu casting thành công vai nam hai của bộ phim “Sống lại để yêu anh”, hai cô gái chuẩn bị tâm lý mình trở thành trưởng FC. Nhưng fan không có, trái lại anti nhiều hơn, ai cũng nói rằng cậu đang hám fame, lợi dụng danh tiếng của Chu Luân để nâng mình lên.

Khúc Hạ nhớ tới đám fan của mình có được sau khi bộ phim kết thúc khiến cậu bật cười tự giễu. Ai mà ngờ được, sau này đám fan đó đã đẩy cậu vào kết cục tự sát trên giường chứ.

Thấy Khúc Hạ đột nhiên cười, hai cô gái ngạc nhiên nhìn nhau. Khúc Hạ biết mình lơ đễnh vài giây, nhẹ nhàng hắng giọng.

“Nghỉ làm rồi có sao không? Có bị trừ lương không? Lần sau không cần ra sân bay tiễn tui đâu.” Khúc Hạ nói.

Hân Thi che miệng cười cười khúc khích: “Không sao không sao, bà Hà là quản lý mà, sợ gì. Tụi tui mong chờ show thực tế của cưng lắm nha, nhớ thể hiện cho tốt.”

“Ừ, tui thì ở nhà cày phim sống lại để yêu anh nha.”

Khúc Hạ cười ngượng ngùng, sau khi phim phát sóng cậu sẽ bị vướng vào một mớ scandal, có gì mà vui mừng chứ.

“Tới đó tui mua mấy món về tặng hai bà.”

“Oke oke. Đừng mua đồ mắc quá, cưng hổng có nhiều tiền đâu.” Yến Hà căn dặn.

Đời trước, khi cậu bị vướng scandal, duy chỉ có hai cô gái vẫn tin tưởng bên cạnh cậu, có một khoảng thời gian hai cô gái cho cậu mượn tiền xoay sở qua thời gian khó khăn. Khúc Hạ từ chối, hai cô gái cũng không khá giả gì, cũng phải còng lưng lao động mới có vài đồng, không cần phải hao hơi tổn sức đối với cậu.

Nhưng có một chuyện cậu không hề hay biết. Đời trước, Yến Hà và Hân Thi không liên lạc được với Khúc Hạ, hai cô gái lo lắng cậu xảy ra chuyện nên mới tới nhà trọ tìm. Cũng chính họ phát hiện ra Khúc Hạ đã chết trong nhà, họ cũng là người đứng ra lo tang sự của cậu nốt.

“Chu Luân, Chu Luân, em yêu anh nhiều lắm!!!”

“Chu Luân, show thực tế đợt này anh có khoe sicula không?”

Một đám con gái ồn ào sau lưng, khỏi cần nhìn cậu cũng biết chuyện gì đang xảy ra rồi. Khúc Hạ cũng không buồn quay mặt lại nhìn. Đời này, cậu đối mặt với Chu Luân có chút sợ hãi, cũng không muốn dây dưa với người đàn ông này chứ đừng nói đến chuyện thần tượng anh ta như đời trước.

“Bắt đầu quay rồi, hai bà về cẩn thận nghen.”

“Ừ, cục cưng cũng vậy nha.” Yến Hà với Hân Thi thi nhau nhéo nhéo gò má nhiều thịt của cậu.

Đúng lúc này Chu Luân nhìn qua, trông thấy hai cô gái đang nựng mặt Khúc Hạ. Mà Khúc Hạ ngượng ngùng xấu hổ, còn đẩy đẩy hai cô gái đi, Chu Luân nhíu mày.

Làm thần tượng mà không biết giữ ý tứ, sao dễ dàng để người khác đụng chạm thân thể như thế.

Khúc Hạ cười cười, vẫy tay chào hai cô gái kia. Đợi đối phương đi khuất, Khúc Hạ mới quay người lại, mặt cậu đụng phải lồng ngực ai đó. Khúc Hạ ngẩng đầu lên nhìn, người đứng trước mặt chính là người cậu không muốn gặp.

Chu Luân thấy Khúc Hạ xoa xoa mũi, bèn đưa tay xách giùm cậu túi đồ fan vừa tặng: “Sao lại đứng đây? Chờ ai hả?”

Khúc Hạ lắc đầu: “Không có, lúc nãy nói chuyện với fan thôi.”

Khúc Hạ thấy cameraman bắt đầu quay mình, đành ngượng ngùng trưng ra nụ cười không thể nào giả trân hơn. Cảnh Hoàng cũng tiến lại.

“Ô, bạn nhỏ Khúc Hạ sao chui ra góc này đứng rồi? Không sợ bị fan của Chu Luân chạy ra đè bẹp hả?”

Khúc Hạ cười: “Nghe anh nói xong em sợ quá.”

“Có gì mà sợ? Chu Luân sẽ bảo vệ em mà.”

Chu Luân nhìn Khúc Hạ đi đằng trước, trên mặt không có cảm xúc nào, cũng không biết anh đang nghĩ gì.

Show thực tế lần này không chỉ ngoài đội chủ nhà Cảnh Hoàng, ngôi sao làng hài Lăng Tùng, nữ diễn viên Tố Tố thì còn có diễn viên/ ca sĩ Khúc Hạ, minh tinh Chu Luân, rapper Ân Vũ cùng hot girl – streammer vạn người mê Kelly.

Kelly đến sau Khúc Hạ không bao lâu, lúc nhìn thấy cậu Kelly đã hồ hởi hỏi.

“Ô, Khúc Hạ, nãy giờ anh đi đâu vậy? Camera tìm anh quá chừng luôn.”

Khóe miệng cậu hơi giật. Cậu đứng thù lù một góc đây mà không thấy sao? Nếu không thấy thì hỏi quản lý chứ.

“Lúc nãy thấy cậu bơ Khúc Hạ nha Cảnh Hoàng.” Tố Tố thẳng thừng nói.

Cảnh Hoàng cười haha, quay sang nói với camera: “Khúc Hạ tới lâu rồi, nhưng nãy chưa qua chào hỏi ẻm được, tại ẻm không cho, ẻm nói là chưa trang điểm, sợ lên hình xấu.”

Khúc Hạ cụp mi mắt, được rồi, là cậu chưa trang điểm được chưa. Có cần chưa bắt đầu chương trình đã trù dập cậu được chưa.
 

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 3. LÊN MÁY BAY

Chu Luân nhíu mày, quan sát sắc mặt của cậu: “Em ấy có trang điểm đâu.”

Khóe miệng Cảnh Hoàng cứng lại. Khúc Hạ thấy thế đành giải vây.

“Em trang điểm rồi.”

Chu Luân nhìn lại một lần nữa: “Rõ ràng là chưa.”

“Anh không biết có một kỹ thuật trang điểm như không trang điểm sao?”

Chu Luân suy nghĩ một hồi rồi hỏi tiếp: “Vậy em có trang điểm hay không?”

Khúc Hạ không trả lời. Cảnh Hoàng lập tức bá cổ Chu Luân, nhẹ nhàng chuyển đề tài. Trong lòng Khúc Hạ thở phào.

Cẩn Nghiêm không phải là quản lý của một mình Khúc Hạ. Anh ta còn lịch trình của nghệ sĩ khác, vì vậy chuyến đi lần này chỉ có một mình Khúc Hạ. Cậu phải mang theo vali quần áo, vật tư cá nhân của mình, thậm chí ngay cả trợ lý cũng không có một người, nhìn thoạt qua trông lẻ loi vô cùng.

Không một ai dị nghị gì, vốn dĩ đây là chuyện bình thường trong giới giải trí này.

Quay phim sẽ theo chân khách mời đi từ bên ngoài vào sảnh trong. Lúc họ vượt qua hành lang có bảo vệ canh giữ nghiêm ngặt, fan của khách mời sẽ cố hò hét thu hút sự chú ý của idol. Mà trong số đó fan của Chu Luân đông nhất, banner in hình Chu Luân mặc đồng phục cảnh sát trong phim “sống lại để yêu anh” là nhiều nhất. Chu Luân dịu dàng mỉm cười, gật đầu chào fan.

Khúc Hạ vẫn ôm khư khư điện thoại vừa đi vừa chơi game. Chu Luân đi đằng sau, cánh tay cứ giơ ra đằng trước. Vài fan thắc mắc có phải Chu Luân bị đau tay phải không, cho đến khi thấy Khúc Hạ cắm đầu vào điện thoại suýt đụng trúng cột đã bị Chu Luân kéo lại thì họ mới ồ lên.

“Đi phải nhìn đường.”

“Cảm ơn.” Khúc Hạ lại cắm đầu vào điện thoại đi tiếp.

Đám fan ghi lại được khoảnh khắc Chu Luân mặt dài ra, buồn xo như bị ai đó bỏ rơi, nhưng sau đó Chu Luân đã vội sải bước nhanh.

Chu Luân đứng đằng sau lưng cậu từ lúc nào không biết, nhẹ nhàng hắng giọng.

“Chúng ta vào thôi.”

Cảnh Hoàng đứng cạnh bên nở nụ cười gian manh. Khúc Hạ vẫy tay chào rồi đi theo sau Chu Luân vào cổng.

Khúc Hạ bắt đầu nghiêm túc suy nghĩ về việc làm sao tránh mặt Chu Luân đây. Nếu không có thay đổi, chắc chắn cậu sẽ ngồi cạnh Chu Luân. Đời trước, khi cậu biết được tin này mừng đến nỗi nhảy cẫng lên, trông chẳng khác gì thằng ngốc vậy. Đời này, cậu không muốn ngồi cạnh hắn.

Đời trước cậu chuẩn bị sẵn mấy món ăn vặt mà Chu Luân thích. Ngày hôm đó bụng Chu Luân không được khỏe, lại không thể từ chối phũ phàng với đàn em, Chu Luân đành ăn đồ của cậu đưa. Kết quả phải chạy đi làm bạn với toilet suốt chuyến bay. Khi đoạn này được phát sóng, fan Chu Luân mắng cậu là thứ tâm cơ, rõ ràng là chơi xỏ Chu Luân.

Đời này, Khúc Hạ quyết định không tặng hay đưa bất cứ thứ gì cho hắn. Nhưng còn một việc… chính là việc cậu không muốn ngồi cạnh Chu Luân.

“Để tôi giúp cho.”

Khúc Hạ nâng một chiếc vali của Kelly lên bàn cân. Kelly rối rít cảm ơn làm Khúc Hạ ngượng ngùng. Trong đoàn, Kelly cũng là người không có trợ lý đi theo giống như cậu. Nhưng Kelly khác Khúc Hạ ở chỗ, cô nàng là streammer vạn người mê, dù cô không có trợ lý nhưng vẫn có mấy anh hậu cần, cameraman đi theo giúp đỡ. Chỉ có một mình cậu độc lai độc lãng không ai dám giành ngôi.

Kelly lén lút nhìn Chu Luân, camera lập tức ghi lại khoảnh khắc đó. Khúc Hạ nhớ không lầm Kelly thần tượng Chu Luân, cũng được hậu kỳ biến tập cắt ghép đẩy thuyền. Trái ngược với thuyền Kiệt Hạ, thuyền Kiệt – Ly được đông đảo dân chúng đẩy đẩy, lý do là nhìn hai người hệt như tổng tài và thư ký tình nhân bí mật vậy.

Khúc Hạ đảo mắt nhìn Kelly: “Phát hiện cậu có tâm tư riêng với minh tinh nha.”

Kelly quay sang thì thầm với cậu: “Cậu cũng giống tui thôi?”

“Không có.” Khúc Hạ đáp.

Kelly thích thú đẩy đẩy vai Khúc Hạ: “Cậu sắp ngồi cạnh với thần tượng rồi, cảm giác sao?”

Đang ghi hình nên Khúc Hạ không thể nói thẳng hắn không phải là thần tượng của cậu. Không chừng sau câu nói này cậu lại hốt về một mớ anti không chừng. Khúc Hạ sầu não, cái gì liên quan đến anh ta cậu cũng đều lo sợ nói cái gì không đúng, cái gì không phải là sẽ kéo scandal vào mình.

Khúc Hạ nghĩ ngợi rồi đáp: “Cậu muốn đổi chỗ không? Ngồi cạnh thần tượng của mình, cơ hội này không phải muốn có là có được đâu.”

Kelly bất chấp liêm sỉ, kinh ngạc, đôi mắt to tròn mở lớn: “Thật?”

“Thật.”

“Vậy tớ không từ chối à nha.”

Khúc Hạ bật cười, gật đầu.

“Wao, Khúc Hạ tâm lý ghê nha, còn nhường chỗ cho fan ngồi cạnh thần tượng nha.” Tố Tố đột nhiên xuất hiện, cười tủm tỉm trêu ghẹo Kelly vài câu.

Tố Tố là diễn viên hạng A, cô và Chu Luân là đồng nghiệp đồng thời là bạn học chung từ cấp ba đến bây giờ. Có thể nói, fandom nhà Dưa Hấu của Chu Luân và Tố Tố sở hữu lực lượng đông đảo. Chiếc thuyền này được xem là thanh xuân đu thần tượng của nhiều người, ai nấy đều mong cặp đôi này tu thành chính quả, nhưng chờ hoài chờ mãi vẫn không thấy gì, ngoại trừ fan soi hint càng ngày càng real mà thôi.

Mà nói thuyền Dưa Hấu này lâu đời cũng đúng. Tố Tố xinh đẹp, sắc sảo, thông minh lại sở hữu nhân cách vàng, đứng cạnh vô cùng xứng đôi với nam thần ôn nhu chu đáo Chu Luân.

Nhưng đối với Khúc Hạ, nhân cách con người này thối nát được bao bọc bởi vẻ ngoài xinh đẹp.

Đời trước, cô ta share status của Chu Luân, kèm theo dòng caption “Không thể nhìn mặt mà bắt hình dong, rõ ràng trong chuyến đi đó cậu ta luôn thể hiện mình ngoan ngoãn vâng lời mà, hóa ra bên trong mục nát đến như vậy”. Đám fan hai nhà phân tích từng chữ trong lời nói của cô ta, vì thế họ đủ bằng chứng quy chụp cậu là kẻ nhắn tin quấy rối tình dục Chu Luân.
Nếu không phải có thêm có thêm cô ta khuấy cho nước đục thêm thì cậu cũng đâu rơi vào bước đường cùng.

Khúc Hạ cười giễu trong lòng.

Tố Tố không để ý cảm xúc thay đổi thoáng qua trong mắt Khúc Hạ. Cô nàng tiếp tục ghẹo Kelly.

“Nhưng mà bạn Kelly của chúng ta… không ngồi cạnh thần tượng nhà mình được rồi nha.”

“Vì sao ạ?” Kelly xụ mặt.

“Vì nam thần không muốn đổi chỗ.” Tố Tố quay sang nhìn Chu Luân: “Đúng không, Luân ca?”

Chu Luân gật đầu.

Khúc Hạ thở dài, cuối cùng cậu cũng phải ngồi cạnh gã đàn ông này rồi. Tuy bề ngoài Khúc Hạ vẫn không tỏ vẻ gì, nhưng trong lòng đã xổ một tràng “đậu má”.

Chu Luân nhìn cậu một lúc lâu mới hỏi: “Bộ hôm nay tôi có làm gì sai với em hả?”

Khúc Hạ lắc đầu, dùng đôi mắt sáng long lanh nhìn đối phương: “Không có, sao anh hỏi vậy?”

Chu Luân ngập ngừng một lúc mới nói: “Hôm nay em có vẻ lạnh lùng với tôi.”

Khúc Hạ bật cười. Cậu không hề biết rằng đằng sau quay phim đã lén lút zoom cận mặt cậu, sau đó nhẹ nhàng chuyển sang góc Chu Luân.

Khúc Hạ lắc đầu: “Không có mà. Nam thần đẹp trai như thế này ai mà dám giận cho được. Nếu mà có giận…” Khúc Hạ nheo nheo mắt nhìn Chu Luân: “Nhìn nhan sắc này… muốn giận cũng không giận nỗi…”

Chu Luân hài lòng với câu trả lời của Khúc Hạ. Khóe môi bất giác vẽ thành vòng cung mờ nhạt, hắn cố gắng ghì khóe miệng mình xuống. Cố gắng bày ra khuôn mặt không chút cảm xúc nào, Chu Luân đưa gói kẹo dẻo vị đào qua cho cậu. Khúc Hạ muốn từ chối, thế nhưng khóe mắt cậu đã phát hiện ra camera zoom về hướng mình, đành phải đưa tay lấy một viên.

Tố Tố thấy có kẹo liền hô lên: “Oa, nam thần có kẹo kìa!”

Cảnh Hoàng thấy vậy cũng phấn khởi hùa theo: “Này, chia cho mỗi đội phó Quý Lân mà không chia cho chúng tôi là không được nha. Đây là chương trình sinh tồn không phải là phát cẩu lương nghen.”

Chu Luân nhướn mày: “Thì sao? Tôi có kẹo, tôi to nhất, cậu ý kiến nhiều thì khỏi ăn.”

Kelly nói thêm mấy câu bảo vệ Cảnh Hoàng: “Nam thần… ở đây còn có nhiều người muốn ăn thử kẹo của nam thần lắm nha. Có biên kịch, sản xuất cũng muốn ăn kìa.”

Tuy sản xuất, biên kịch và quay phim không tiện xuất hiện trước ống kính nhưng vẫn gật đầu kịch liệt. Khúc Hạ thấy vậy giải vây: “Anh đừng vậy mà… mọi người không được ăn kẹo của anh… khéo em bị họ bo xì mất. Sinh tồn rất nguy hiểm nha, em vẫn còn muốn bám đùi mọi người để lười biếng.”

Chu Luân đáp: “Đùi tôi em bám chưa đủ?”

Tuy thấy câu hỏi này có gì đó kỳ kỳ, Khúc Hạ lại sợ câu này phát sóng lại bị ăn thêm một rổ anti nên chỉ cười trừ, ngượng ngùng gãi đầu quay chỗ khác. Chu Luân cũng không làm khó cậu, dưa thêm một bịch kẹo nữa để mọi người chia nhau.

Khúc Hạ nhân lúc quay phim không focus mình nữa, Chu Luân và những người khác cũng không chú ý, lập tức móc một tờ khăn giấy gói viên kẹo dẻo cầm trên tay, sau đó nhét vào đống bọc nilon đựng rác bên cạnh.

Sau đó Khúc Hạ nằm dài trên ghế, thỏa mãn đeo tai nghe, nhắm mắt lại. Quyết định mắt không thấy, tâm không phiền.
 

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
19
Reaction score
55
Điểm
43
Hôm nay ngày lành tháng tốt, trẫm quyết định bãi giá tới topic này, in một dấu mung lên cho vừa lòng ái thiếp ;)

Gu truyện trùng sinh + showbiz rất là ngon xincamon, dự đoán vả mặt bốp bốp bốp, nghe là đã muốn quất tiếp hai chục chương nữa mà không có để quất haiz.

Mở đầu truyện khác với kiểu "A tỉnh dậy nhận ra mình thế mà sống lại rồi abc ba lăng nhăng", đưa tới cho độc giả câu chuyện đời trước qua góc nhìn của đồng chí X ẩn danh, này chưa biết X là đồng chí nào mà biết rõ ngọn ngành thế này thì kiểu gì cũng sẽ liên quan tới cốt truyện.

Bạn Hạ sống dậy tránh bạn Luân như tránh tà =))))))))))))))))) đời trước tươp tướp đời này "nô kẻm ơn sin hãy chánh xa da" =)))))))) kẹo anh cho cũng nhất định không ăn =))))))))) còn đồng chí Luân áp cái mặt nóng dô cái mông lạnh thế này thì đảm bảo không bình thường, nhất định biết điều gì đó, còn có phải song trùng sinh hay không thì hông biết được UvU

Vẫn mê cách hành văn cụa anh lắm nhóoooo UvU đọc mà ưng cái bụng hê hê không bao giờ lo bị lậm mấy cái văn phong QT thổ tả mà đọc vẫn dất nà mượt mà êm ái mle mlem UvU

Gửi cho chái tim, diết nữa gửi nữa mà đào hố không lấp cho độc giả rũ xương dưới này thì pa cứ liệu hồn đó UvU
 

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 4. LÊNH ĐÊNH TRÊN BIỂN
Cậu nhớ kiếp trước mình quay xong bộ phim “sống lại để yêu anh”, công ty yêu cầu cậu cọ nhiệt hắn thêm một chút để kiếm fan. Bản tính hay ngượng ngùng, đứng trước mặt thần tượng không dám manh động làm trò lố, ấy thế công ty cậu ra sức bình luận, share bài tăng tương tác với Chu Luân. Đỉnh điểm là khi công ty share về một video Chu Luân x Khúc Hạ, quan trọng là trong đó có cảnh H. Fan only Chu Luân phẫn nộ, tràn vào trang cá nhân cậu làm ầm lên, nói rằng cậu là thứ vô sỉ, đã cọ nhiệt thì thôi, còn share mấy video bậy bạ này nữa.

Sau đó là đám fan Dưa Hấu tràn vào, hai nhà liên minh, anti có khắp mọi nơi, mặt cậu còn bị ghép lung tung vào mấy tấm ảnh bậy bạ, nói chung kiểu anti gì cũng có.

Khóe môi cậu cong lên, nhợt nhạt như có như không. Cũng may là đã nhắm mắt, Khúc Hạ không sợ nước mắt đột nhiên tràn mi.

Khúc Hạ xoay người, mặt quay vào trong góc, chiếc chăn ấm đắp lên tận cổ, Cảnh Hoàng định trêu mấy câu nhưng Chu Luân đã ra hiệu đừng làm ồn.

Cảnh Hoàng bĩu môi, trừng mắt Chu Luân một cái. Anh ta ra hiệu cho quay phim tạm dừng, chừa không gian cho mọi người nghỉ ngơi. Cảnh Hoàng nhìn thoáng qua Khúc Hạ, trong lòng thầm nghĩ, thật là, đêm hôm qua nhóc con này không ngủ hay sao mà vừa lên máy bay đã đắp chăn ngủ khò khò rồi.

Chu Luân chỉnh lại góc chăn cho Khúc Hạ, ánh mắt cứ dừng lại trên gò má người ta một lúc thật lâu, hoàn toàn không có dấu hiệu dời đi chỗ khác.

Tố Tố đưa một túi bánh cho Chu Luân: “Luân, anh ăn không?”

Chu Luân lắc đầu. Tố Tố thấy thế dụi túi bánh quy vào tay hắn: “Anh đâu có giảm cân thì sợ cái gì. Bánh này em làm, không phải mua ngoài tiệm đâu, anh có thể yên tâm.”

“Không phải…” Chu Luân nhíu mày.

Khúc Hạ vốn không có ngủ, cuộc trò chuyện của Tố Tố với Chu Luân cậu đều nghe hết. Kiếp trước cậu là người dúi đồ ăn vào tay hắn, kiếp này lại là Tố Tố. Nhưng so với cậu, có lẽ đoạn phim được quay lén này sẽ trở thành đường cho đám fan Dưa Hấu.

Vốn dĩ kiếp trước Chu Luân đau bụng, thi thoảng hắn sẽ xoa bụng mình, khoảnh khắc đó có ghi lại vài lần nhưng không ai chú ý tới, hoặc có người thấy nhưng cố tình làm lơ, quy chụp lỗi sai lên đầu cậu.

Càng nhớ lại kiếp trước cậu tự chửi mình ngu. Si mê quá nên mắt mù rồi. Khúc Hạ vẫn im lặng nằm bất động, lắng nghe Chu Luân nhận túi bánh rồi nói cảm ơn.

Sự việc kiếp này vẫn tái hiện lại không khác gì kiếp trước. Không lâu sau Chu Luân ôm bụng tìm nhà vệ sinh. Chu Luân thầm chửi dạ dày ngu xuẩn của mình. Hôm qua không ăn gì bậy bạ, vừa nghe phải tham gia show sinh tồn thì vội vàng biểu tình.

Chu Luân trở về ghế ngồi, đoạn liếc nhìn sau cậu nhóc đã đeo bịt mắt nằm ngủ say sưa đến độ tóc mái vểnh lên. Chu Luân định đưa tay vuốt thẳng lại, nhưng nhớ đến có máy quay nào đó vẫn bật để lén lút thu hình nêm đành kìm nén lại.

Chu Luân hắn nhận ra được hôm nay tâm trạng Khúc Hạ khá tệ. Hôm qua cậu còn nhắn tin kể chuyện linh ta linh tinh với hắn, nhưng hôm nay lại như có như không tránh mặt hắn. Thậm chí cậu còn không nhìn thẳng vào mắt anh nữa. Không giống như mấy hôm trước.

Hắn mong Khúc Hạ quay bộ phim "sống lại để yêu anh" sẽ thu về thêm một mớ fan nữa. Danh tiếng bây giờ của cậu quá thấp, Khúc Hạ cũng không đến nỗi tệ, vì sao danh tiếng và tài nguyên không tốt vậy.

Chụp vội một tấm ảnh up lên mạng điểm danh, Chu Luân cũng nhắm mắt, nhẹ nhàng luồn tay mình vào góc chăn của cậu, hưởng tí hơi ấm từ người bên cạnh.

Tám tiếng sau, máy bay đáp tại sân bay thủ đô Serlane, bên ngoài là một nhóm nhỏ fan đứng chờ sẵn, nhìn qua tấm banner liền biết đó là fan của Chu Luân đang sinh sống tại nước ngoài. Đoàn phim đi tới khách sạn đã đặt trước đó nghỉ ngơi một ngày. Đến sáng hôm sau tất cả sẽ được phi cơ riêng chở đến đảo Sarina.

Vali riêng để lại khách sạn, mỗi người chỉ mang theo vật dụng cần thiết, tuyệt đối không được mang đồ ăn theo. Có kinh nghiệm từ kiếp trước, Khúc Hạ gom luôn mấy vật dụng cần thiết khác.

Đứng trên thuyền ngắm nhìn biển xanh như tấm lụa phủ ngang bầu trời, đạo diễn hắng giọng ra vẻ thần bí. Khúc Hạ đứng cuối nhàn nhạt không quan tâm, mắt chăm chú nhìn sóng biển đánh vô mạn thuyền. Cậu rất thích biển, muốn nhảy ùm xuống bên dưới bơi một vòng cho thỏa thích.

Theo như lời đạo diễn giải thích, họ phải lênh đênh trên biển, tồn tại trong vòng hai mươi tư giờ mà không có đồ ăn. Mỗi người sẽ được phát một chai nước hai lít để tồn tại đến trưa ngày mai. Điểm hấp dẫn ở đây cả bảy người sẽ đối phó với thời tiết khắt nghiệt giữa trưa và săn đồ ăn như thế nào. Trừ Chu Luân với Khúc Hạ, năm người còn lại nghe xong đều sốc, tỏ vẻ ngạc nhiên và lo lắng không biết mình sẽ sinh tồn như thế nào.

Lăng Tùng phát huy khả năng gây cười của mình, rốt cuộc cũng trấn an được tâm lý hai cô gái trong nhóm. Từng người thay phiên nhau leo lên bè nổi. Đến lượt Khúc Hạ, Chu Luân đứng trên bè giơ tay định đỡ lấy cậu, nhưng Khúc Hạ đã leo lên bè ngay khi Chu Luân đưa tay ra. Ngay lúc Chu Luân còn đang ngơ ngác thì có bàn tay khác đặt vào tay hắn. Người đó chính là Tố Tố. Cô ta mỉm cười e thẹn, Chu Luân thấy vậy kéo Tố Tố lên bè. Camera sớm đã focus vào hai người họ, Khúc Hạ biết khúc này sẽ được editor thêm hiệu ứng hoa hường trái tim đủ kiểu, tạo thành thúng đường to cho fan ship couple hít. Khúc Hạ còn nhớ, kiếp trước ngay tại khoảnh khắc này, cậu cố tình chen vào giữa hai người, tạo thêm một quả scandal cho người người nhà nhà chửi rủa. Khúc Hạ càng nghĩ càng thấy đau đầu.

Đội nhà trải qua nhiều thử thách sinh tồn nên chuyện này cũng không làm khó họ. Sau khi mọi người lên bè xong, thuyền của đạo diễn, sản xuất và thư ký đã rời đi. Trên bè chỉ còn lại mấy nghệ sĩ cùng flycam theo dõi hành trình của họ. Trước đó đạo diễn đã phát cho cả nhóm một chiếc lưới cá để làm dụng cụ tìm thức ăn.

Việc tìm thức ăn không phải là chuyện khó, cái vấn đề ở đây là nước ngọt. Tố Tố nói nếu trời đổ mưa thì họ có thêm nhiều nước để sống sót qua đêm nay.

Tuy đa phần mọi người còn bỡ ngỡ không biết phải sinh tồn như thế nào nhưng ai nấy đều phối hợp với nhau dùng lưới bắt giá làm bẫy để cá bơi vào. Vấn đề còn lại chính là làm sao tạo ra lửa khi đang lênh đênh trên biển, Kelly xung phong nhận nhiệm vụ này, trước máy quay cô cho biết mấy hôm trước cô đã nghiên cứu cách tạo ra lửa bằng dụng cụ thô sơ, đề phòng trong rừng có nhiều dụng cụ tiện lợi khác. Tố Tố bèn theo Kelly phụ một tay.

Lưới cá cần phải có người xuống nước để mắc nó vào cọc gỗ dưới bè, ban đầu Khúc Hạ xung phong muốn làm nhưng Chu Luân đã giành trước, thậm chí còn đẩy cậu qua một bên.

“Ngoan, đi câu mực đi, chuyện giăng lưới để bọn anh làm.”

Ân Vũ ngạc nhiên: “Ô, cậu biết câu mực hả?”

Khúc Hạ gật đầu, khóe môi giật mấy cái, vấn đề là nơi này có mực để câu không thì không biết.

“Ừm… biết một chút chút.” Khúc Hạ ngập ngừng nói.

“Nhưng mà mực phải có dụng cụ chuyên biệt mới câu được.” Tố Tố nói.

Chu Luân tự nhiên đáp: “Khúc Hạ có mang theo.”

Mọi người quay sang nhìn Khúc Hạ. Cậu gật đầu, tuy trong đầu còn ngạc nhiên vì sao Chu Luán biết cậu mang theo dụng cụ câu mực thế không biết, bề ngoài Khúc Hạ vẫn điềm tĩnh, ngoài cười nhưng trong không cười nói: “Đúng là có, nhưng chỉ có móc câu thôi, không mang theo cần.”

“Xời, chuyện nhỏ, để tui chế biến cần cho cậu câu! Sắp có mực ăn rồi!” Ân Vũ vui mừng nhảy chân sáo chạy tới chỗ để balo của mình. Cảnh Hoàng thấy thế phì cười: “Thằng nhóc này, rốt cuộc ban nãy ai là người khóc bù lu bù loa vì sợ không có đồ ăn vậy?”

Chu Luân mím môi quay mặt sang chỗ khác, Ân Vũ đã nhanh miệng giành mất câu nói của hắn rồi nên lòng thấy khó chịu.

Ân Vũ biến thành gỗ của bè thành cần câu cho Khúc Hạ. Cậu lắc đầu phì cười, cậu nhớ kiếp trước giờ này chưa có mực, phải đợi đến tối mực mới kéo đến. Mà lần đó chính là Cảnh Hoàng câu được. Lần này cậu có chuẩn bị sẵn đồ câu, người có công sẽ được ăn nhiều hơn, cậu muốn chính là cái này.

Kiếp trước, chính vì cậu không có công cán gì trong chuyến đi này nên lượng đồ ăn ít hơn cả Ân Vũ và Kelly, Chu Luân thấy vậy mới chia thêm cho cậu vài miếng cá. Khi đoạn phim này phát sóng, dân mạng hùa vào nói cậu không làm mà đòi ăn nhiều hơn người khác, nhục mạ cậu đủ điều, đến độ leo lên top search hai ngày.

Ân Vũ ngồi chồm hổm bên cạnh chờ mực cắn câu nhưng mãi vẫn không thấy bóng dáng đâu, hắn bĩu môi, càu nhàu: “Sao mãi không thấy con mực nào vậy?”

Ân Vũ – rapper có cá tính nhất trong showbiz, dám chửi thẳng mặt anti, mắng cả fan cuồng, không sợ trời không sợ đất, thích làm làm, không phải thì mắng. Người này ở kiếp trước khi biết cậu bị scandal đã nhắn tin an ủi, mời cậu ăn uống còn nghiêm cấm cậu không được nghĩ quẩn. Cuối cùng thì cậu vẫn tự kết liễu đời mình thôi.

Vì vậy cảm tình của cậu đối với Ân Vũ nhiều hơn người khác một chút, thậm chí còn hâm mộ cậu ta dám thể hiện cá tính, muốn làm gì thì làm không sợ trời không sợ đất kia.

Khúc Hạ nói: “Ông làm bài rap diss nó, biết đâu nó tới đấy.”

Ân Vũ vuốt cằm suy nghĩ, sau đó làm một đoạn rap diss mấy con mực làm Khúc Hạ cười ngặt nghẽo. Lúc Chu Luân bơi lên bè nghe điệu cười gây ám ảnh của Khúc Hạ liền cụp mi mắt, không biết hắn đang suy nghĩ trong đầu.

Nhưng rap diss mấy bài liên tục thì mực vẫn không thèm bơi tới. Ngược lại lưới có vài con cá bơi vào. Ba con cá béo mập mạp làm bảy người thèm thuồng. Bên cạnh đó Kelly thành công tạo ra lửa ngay trên bè, Tố Tố với Kelly phải ngồi chụm lại cản gió, Cảnh Hoàng với Lăng Tùng thay phiên nhau loại bỏ nội tạng cá, số nước ít ỏi lại rơi trên cá con cá mập mạp kia làm ai nấy đều kêu than.

Mùi cá nướng tỏa ra thơm phức, ai nấy đều hạnh phúc nhận phần cá của mình. Cảnh Hoàng và Lăng Tùng thay phiên nhau pha trò, kèm theo đó là truyền đạt những bí quyết nướng cá ngon cho các bạn xem chương trình. Chu Luân cố tình để phần lưng cá nhiều hơn Khúc Hạ, Cảnh Hoàng phát hiện, hứng thú cười tủm tỉm nhìn Chu Luân. Hắn tỏ ra không biết nụ cười gian manh của người kia là có ý gì, Tố Tố nhìn sang cũng dịu dàng cười, còn mè nheo muốn Chu Luân dành một miếng cá lớn cho mình.

Khúc Hạ nhận cá mà trong lòng cười thầm. Cậu ăn qua loa mấy miếng, lại trông thấy Kelly nhìn miếng cá mình thèm thuồng, cậu buồn cười đưa cho đối phương: “Chia cho cậu một nửa.”

“Của cậu mà, cậu ăn đi.” Kelly ngượng ngùng cười.

Ân Vũ thấy vậy nhào qua: “Gì, ông chia cho người đẹp mà không chia cho tôi à?”

“Ông có đẹp không? Đẹp thì tôi mới chia.” Khúc Hạ đáp.

Ân Vũ vuốt tóc, trước ống kính bày ra thần thái cao ngạo, khí chất Alpha tràn ra màn hình: “Nếu ông không cận thì thì chắc chắn sẽ thấy tôi đẹp thôi.”

Khúc Hạ cười phá lên, trước ống kính bày tỏ thái độ ông chủ không chấp với nhân viên nói với Ân Vũ: “Vậy tôi miễn cưỡng chia cho ông chút cá.”

Dạ dày không đáy của Ân Vũ có tiếng trong showbiz, chút xíu cá kia chả nhét kẽ răng của hắn, nên chuyện hắn ăn chực của Khúc Hạ là bình thường. Bởi có Ân Vũ nên Kelly cũng ăn phần cá của cậu. Bởi thế cậu cũng không ăn được bao nhiêu, Chu Luân nhìn thấy hết, hắn cụp mi mắt tiếp tục nướng cá. Biểu cảm lạnh lùng của hắn đều bị Cảnh Hoàng nhìn thấy hết.

Cảnh Hoàng liếc nhìn sang chỗ Khúc Hạ. Anh ta làm sao không nhận ra chuyện Khúc Hạ đang giữ khoảng cách với Chu Luân chứ. Nhưng theo anh ta biết Khúc Hạ vốn dính Chu Luân lắm mà, với lại phim cũng chưa chiếu, theo lý thì cậu chưa được phép xé couple với Chu Luân mới đúng.

Cứ tưởng hôm nay mọi người phải mang bụng đói đi ngủ, nào ngờ mọi chuyện thuận lợi đến như vậy. Xoay qua xoay lại thì trời đã tối. Nằm trên bè ngắm nhìn những vì tinh tú nhấp nháy trên nền trời đen, từng người một thay phiên nhau bày tỏ tâm tình của mình. Ân Vũ nói rằng đã lâu rồi hắn không ngắm sao như thế này, thành phố toàn những tòa cao ốc, ngước lên chỉ thấy đèn đường lẫn mái nhà chứ không có sao trăng gì. Tâm tình rồi quăng miếng hài, sau đó mỗi người chia nhau ra ngủ một góc. Kelly với Tố Tố ôm nhau ngủ chung, Lăng Tùng với Cảnh Hoàng ngủ bên cạnh, Ân Vũ ngủ ngay bên cạnh balo của mọi người. Chu Luân cố tình đi lại chỗ Khúc Hạ.

Khúc Hạ ngạc nhiên: “Anh qua đây làm gì?”

Chu Luân liếc nhìn máy quay đang focus vào mặt mình: “Ngủ chung với em.”
 
Sửa lần cuối:

Docter of Vịt Lòi Ti

✯ Tập Sự ✯
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
1
Reaction score
1
Điểm
3
Ui tui dô đọc truyện của chú để ủng hộ gồi nèeeeeeeeeeeeeeee

Về cách hành văn là mượt khỏi bàn gồi he, đã thế còn siu siu cuốn luôn (nhưng mà chap ngắn qua đọc nhanh, còn thèm cơ)

Tui thích thể loại công thụ của chú lắm, nó còn hơi lạ lạ so với mấy cái tui thường đọc nhưng mà nó dui

Mà tui mê Hạ lắm nha, gu tui gu tui, mà tính ẻm sống lại cũng hài quá trời.

Hong cho lấp hố để trống đâu nghen :)
 

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
19
Reaction score
55
Điểm
43
"Ngủ chung với em."

TRỜI ƠI "NGỦ CHUNG VỚI EM" THIỆT LUÔN.

NGỦ LIỀN ĐI THÔI CHÚNG TA CÒN ĐỢI CHỜ CÁI GÌ NỮA NHỈ CẢ NHÀ ƠI A LÊ HẤP PIU PIU!!!


Nói chung cứ đến đoạn em bé Hạ bị vu oan là xót cho em lắm. Rơi vào tình cảnh nói không ai tin thì bất lực thật sự. Với cả vì sợ nên bạn Hạ cũng giảm thiểu mọi tương tác, lên máy bay là nằm một lèo thành cục à, không thể không yêu được.

Còn bạn Luân đáng nghi một tỉ rưỡi :( coi thì có vẻ bạn này không biết kí ức kiếp trước rồi, ai lại muốn ôm cái toilet thêm lần nữa đâu. Nhưng không biết kiếp trước mà vẫn dính vào bạn Hạ thì một là bạn Hạ xinh xẻo quá ai cũng yêu, hai là bạn Luân đi ra không cho bạn đụng vô bạn Hạ nữa bạn hạ của con!!!

Ơ nhưng mà bạn Luân chap này vẫn chăm bạn Hạ xỉu, còn hơi ghen nữa ỏ =))))tội cái bạn Hạ bị rắn cắn một lần nên sợ dây thừng mười năm, quan tâm gì bạn cũng không biết =))))

Nhưng mà "NGỦ CHUNG VỚI EM" HUHU VÂNG EM ĐỒNG Ý Á MÌNH NGỦ LIỀN ĐI ANHH!!!

Xin lỗi nha tại em vã quá :((( có gì sai sót em mong anh thứ tha lần này :((
 
Sửa lần cuối:

Lung Nguyệt

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
10
Reaction score
13
Điểm
53
Haloooooo. Em trở lại rùi đây uwu. Xin phép gõ bằng màu khác để không bị rối với ảnh cap xD.

Truyện anh vẫn cuốn và có màu sắc đặc biệt như mọi khi, cả công cả thụ cả mối quan hệ "hỏi chấm" giữa hai người luôn. Em đã phải vừa đọc vừa tự nhẩm "Luân là tra công, tra công, tra công" để kìm lòng khỏi ume couple này quá sớm ụ w ụ.

Cơ mà anh vẫn có một số chỗ chưa được. Thứ nhất là chương ngắn quá, đọc chưa đã thì hết :'<. Thứ hai là nhiều đoạn chỉ có một câu, mà nội dung thì không hoàn toàn tách bạch, nên có thể gộp với đoạn trên/dưới cũng ngắn cực ấy. Thứ ba là lỗi typo linh tinh nè.

Chỗ này còn bị thiếu cách dòng nhoooo.


Nhìn chung thì anh vẫn duy trì phong độ cũ :3. Và việc đọc một lúc 4 chương thế này zuiiiiii hơn nhiều =]], nên nếu không có gì đặc biệt thì em sẽ ngâm để vài chương đọc một lần ;3.

Mãi iuuu.
 

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 5. EM ẤY CÂU THÌ TÔI LÀM SASHIMI

Đôi mày mỏng nhíu lại, cậu nhìn Chu Luân với vẻ khó chịu: “Ngủ chung làm gì?”

“Còn mắc cỡ? Lúc trong đoàn phim hai ta ngủ chung thường xuyên rồi còn gì.” Khúc Hạ không biết Chu Luân nghĩ cái gì mà dám nói cái này trước máy quay, nhưng cậu cũng không để nó trong lòng lắm, dù gì chính miệng Chu Luân nói chứ không phải cậu.

Chu Luân tháy cậu không phản ứng mạnh mẽ gì nên vô cùng tự nhiên chiếm chỗ nằm xuống,. Khúc Hạ tránh qua một bên, ngồi chồm hổm chỉnh lại mồi câu mực.

Chu Luân thấy cậu vẫn chưa đi ngủ nên tò mò hỏi nhỏ: “Tối rồi, em định làm gì nữa?”

“Câu mực.” Khúc Hạ đáp.

Cảnh Hoàng vừa lim dim bị tiếng nói lầm bà lầm bàm của Chu Luân đánh thức. Định khịa thằng bạn mình vài câu nhưng khi nghe Khúc Hạ nói vậy thì anh ta tò ra tò mò, mon men đi lại gần: “Câu mực hả? Nhắm được không?”

Khúc Hạ làm động tác suỵt yêu cầu hai vị minh tinh này im lặng. Cảnh Hoàng với Chu Luân làm động tác kéo khóa miệng.

Chu Luân im lặng ngồi bên cạnh ngoan ngoãn đợi mực cắn câu, ngược lại Cảnh Hoàng không ngồi yên được. Vị trí anh ta là chủ nhà, vì vậy có trách nhiệm dẫn dắt đội mình vượt qua thử thách. Cảnh Hoàng đánh thức từng người, thì thầm với mọi người rằng Khúc Hạ đang câu mực đêm.

Khúc Hạ cảm thấy mệt não, mực chưa cắn câu thì có cần gọi tất cả dậy như thế không.

Ân Vũ nghĩ rằng Khúc Hạ có chấp niệm với chuyện câu mực. Cậu ta mon men lại gần, chưa kịp cổ vũ thi Chu Luân đã kêu lên: “Dính câu rồi.”

Những người khác nghe vậy nháo nhào tới xem. Một con mực ống mắc vào móc bị cậu kéo lên, Kelly bên cạnh hoan hô mừng rỡ, Cảnh Hoàng đã vội gỡ mồi câu ra, đem khoe thành quả với mọi người, cho đến khi Lăng Tùng khịa vài câu mới thôi.

“Mực tươi như này làm sashimi ăn đi.” Tố Tố hồ hởi nói.

“Đúng đúng, sashimi là chuẩn bài. Anh có mang theo sa tế nè. Cay cay mặn mặn mới ngon.” Cảnh Hoàng nói.

Chu Luân quay sang hỏi cậu: “Làm sashimi nhé? Em ăn sashimi được không?”

Khúc Hạ chuẩn bị mồi câu mới thả xuống câu mẻ mực nữa: “Ăn được.”

Chu Luân gật đầu: “Vậy để tôi làm sashimi cho. Tôi biết cách làm.”

“Hay để em làm cho.” Tố Tố nói.

Chu Luân lắc đầu: “Để anh được rồi. Khúc Hạ câu mực, anh làm sashimi.”

Kelly che miệng cười khúc khích: “Cái này làm em nhớ đến cảnh Đường Quý Lân câu cá, đội trường Hoàng Thiếu Minh nướng cá được giới thiệu trong trailer á.”

Chu Luân nhoẻn miệng cười. Khúc Hạ không đáp mà chỉ quay mặt đi chỗ khác. Tâm trạng Chu Luân hơi chùn xuống, cho đến khi hắn nhìn thấy tai cậu ửng hồng mới vui vẻ cầm dao làm mực. Thậm chí cả Ân Vũ vỗ ngực nói trở về sẽ cày phim ủng hộ Khúc Hạ cũng không làm nụ cười trên môi hắn rớt xuống được.
Quả nhiên đao pháp của Chu Luân rất tốt, từng sợi mực cắt bằng nhau nằm thẳng thớm trên thớt. Cảnh Hoàng trêu ghẹo liệu có phải lúc hắn cắt có lấy thước ra đo không, kết quả bị Chu Luân nói ấu trĩ.
Cảnh Hoàng định bốc trước nhưng Chu Luân không cho, sau đó gọi Khúc Hạ đến ăn đầu tiên. Khúc Hạ gắp từng sợi mực tươi sống mời từng người trước và cậu là người ăn cuối cùng. Mọi người trước ống kính đều khen cậu thật ngoan, cả Ân Vũ cũng nói muốn bắt cậu về làm em trai làm Chu Luân nhíu mày bực bội.
Khúc Hạ khó hiểu, vì sao người đàn ông này lại xụ mặt nữa rồi? Cậu nhớ kiếp trước hắn ta cao ngạo lắm mà, ngay cả chuyện xẻ mực móc nội tạng làm sashimi như thế này cũng không thèm rớ vào. Không lẽ vẫn chưa thoát vai diễn? Mà không đúng, một diễn viên chuyên nghiệp như Chu Luân sẽ không có khái niệm nhập vai quá sâu, cuối cùng Khúc Hạ tổng kết lại, Chu Luân giống như một củ hành tây, bóc hết lớp này rồi lại đến lớp khác, lột hết bản chất này thì bản chất khác lại xuất hiện. Nhưng bây giờ Khúc Hạ không còn nhã hứng để bóc tách bản chất nào mới là thực sự nữa.

“Úi!”

Mọi người giật mình quay qua chỗ Kelly nhìn. Cô nàng e thẹn, xấu hổ xin lỗi rối rít. Camera phát huy nhiệm vụ của mình, ghi lại khoảnh khắc cô nàng hậu đậu muốn rửa dao nhưng lại làm đổ chai nước suối của mình. Ai nấy đồng thanh than vãn, họ cần phải tồn thại thêm ngày mai nữa đó, mất một chai nước rồi tính làm sao. Khúc Hạ cũng bất ngờ, vì kiếp trước người làm đổ nước chính là cậu. Không ngờ kiếp này cậu thay đổi vận mệnh một chút thì có người khác thay thế vận mệnh cũ của cậu.

Kelly thở dài: “Ôi trời, đổ hết nước rồi, ngày mai phải sống sao đây…”

“Tôi chia cho cậu một nửa.” Khúc Hạ lấy chai nước của mình chiết một nửa sang chai Kelly. Kelly áy náy: “Thôi đừng, cậu cũng cần dùng nước mà.”

“Không sao, một nửa là được rồi.”

Mọi người xôn xao trò chuyện chút nữa mới trở về chỗ cũ. Có sashimi mực sống vào bụng, ai nấy đều thỏa mãn nhắm mắt nhập mộng, chỉ tiếc là đêm nay không có mưa để bổ sung nước. Đợi mọi người nhắm mắt, Chu Luân mới đem nhãn tên của chai mình và chai cậu tráo đổi. Khúc Hạ ngăn cản: “Đừng, một nửa chai nước là đủ dùng rồi.”

“Nước không còn nhiều, đủ cái gì mà đủ.” Chu Luân chau mày.

“Thì anh đổi chai với em cũng có đủ nước dùng cho ngày mai đâu.” Khúc Hạ đáp.

Chu Luân nhướn mày: “Ngay mai anh thiếu nước thì xài ké em.”

“Chắc em cho?” Khúc Hạ nhận ra mình lỡ lời nên mím môi dời ánh mắt sang chỗ khác. Xong rồi, khi đoạn này phát sóng thì thể nào đây, fan cuồng của hắn có tràn vào chửi hay không đây.

Cả ngày hôm nay Khúc Hạ cứ tránh mặt hắn, bây giờ mới lộ ra bản chất mới làm Chu Luân hài lòng. Hắn hắng giọng, nhỏ nhẹ kéo Khúc Hạ nằm xuống: “Không cho thì anh cướp.”

“Đi ngủ đi.”

Khúc Hạ nằm xuống, mệt mỏi nhắm mắt ngủ.

Gió biển rất lạnh, đặc biệt ngủ trên bè lênh đênh giữa biển như thế này không thoải mái chút nào. Nếu không mặc ấm, đắp chăn đủ dày thì có khi đến sáng sẽ phát sốt mất. Lăng Tùng là người thức dậy sớm nhất, ông đi kiểm tra từng người xem có ai nóng sốt hay không. Cũng may ai nấy đều khỏe mạnh, ngủ một giấc lại long sinh hoạt hổ ngay. Từng người thức dậy, đánh răng rửa mặt ngay trên bè, còn ai mắc vệ sinh buộc phải nhịn chờ thuyền của tổ đạo diễn và sản xuất đến mới được đi. Khúc Hạ là người thức dậy cuối cùng, trong cơn ngái ngủ cậu bị Ân Vũ đạp rơi xuống biển, vậy là trò chơi nhảy xuống biển tắm xuất hiện.

Đúng tám giờ, thuyền của tổ đạo diễn, sản xuất đi đến. Đạo diễn chúc mừng bảy người vượt qua thử thách vòng một. Bây giờ thuyền sẽ chở bảy người vào bờ, cùng với số nước ít ỏi trong tay, họ phải tồn tại trong rừng hai ngày với điều kiện không có thiết bị chiếu sáng và nước.

Để tồn tại trong rừng, Lăng Tùng quyết định chia đội ra làm hai nhóm. Một đội sẽ đi tìm thức ăn ở biển, đội còn lại đi tìm rái cây và nước uống trong rừng. Bằng hình thức bốc thăm ngẫu nhiên, Khúc Hạ biết mình sẽ chung đội với Chu Luân. Kiếp trước cậu vui vẻ nhảy cẫng cả lên, nhưng kiếp này cậu lại không thấy như vậy.

“Kelly, chúng ta đổi thăm cho nhau không?”

Kelly bất ngờ: “Không đổi đâu, lỡ thăm của tui chung đội với nam thần thì sao?”

Khúc Hạ đáp: “Sao cậu không nghĩ là thăm của tớ mới là chung đội với nam thần?”

“Không đổi đâu, lỡ vuột mất cơ hội chung đội với nam thần thì uổng lắm.”

Khúc Hạ nghĩ thầm, cô ngốc, thăm của tôi mới chung đội với nam thần nhé. Lăng Tùng thấy vậy bèn hỏi: “Hạ muốn đổi thăm hả? Đổi với anh này!”

Khúc Hạ đồng ý ngay. Chu Luân nhìn thăm trong tay mình, cũng muốn đổi với ai đó, nhưng lại tiếc rẻ, có khi thăm này chung số với Khúc Hạ thì sao. Tố Tố không biết dùng lời ngon tiếng ngọt gì thành công dổi thăm với Kelly. Khúc Hạ nhìn thấy mà tức.

Lúc mở thăm, đội của Chu Luân là số hai bao gồm Lăng Tùng, Kelly, Cảnh Hoàng. Còn đội Khúc Hạ là Ân Vũ và Tố Tố. Đội Khúc Hạ bốc nhiệm vụ xuống biển tìm thức ăn.

“Chị sẽ đi dọc theo bãi đá này tìm thức ăn. Hai bọn em sẽ xuống biển nha.” Tố Tố nói.

Khúc Hạ sảng khoái đồng ý. Nheo mắt nhìn Tố Tố đã rời đi, Khúc Hạ buồn cười, cô ả này mà tìm thức ăn cái gì. Nếu không có gì thay đổi, cô ta đi gặp sản xuất than vãn việc không được ăn sáng, không được tắm rửa đàng hoàng. Sau đó ả được trợ lý của mình làm cho một tô mì thơm ngon hoành tráng lót bụng, sau đó lại chạy ra chỗ máy quay diễn xuất, than thở rằng mình không tìm được hàu.

Aiz, ai biểu người ta là diễn viên nổi tiếng, lại là host chương trình, phải được cung phụng o bế rồi.
 

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 6. TÔI CHỈ BIẾT CHỌT CÁ MÀ THÔI

“Ông nín thở dưới nước được bao lâu.” Câu hỏi của Ân Vũ kéo tâm trí cậu trở lại.

Khúc Hạ lắc đầu: “Không lặn, chúng ta sẽ đâm cá. Ông đi tìm nhánh cây nào to to một chút, vót đầu nhọn lại đây cho tôi đi.”

“Gì? Ông biết chọt cá?”

Khúc Hạ vuốt tóc ra vẻ cao ngạo: “Tôi không những bết đâm cá mà còn biết đâm những thứ khác.”

“Hóa ra ông là 1, đó giờ tôi cứ nghĩ ông là 0.” Ân Vũ gật gù xoa cằm.”

Khúc Hạ đạp mông Ân Vũ: “Tôi là trai thẳng.”

Ân Vũ cười ha ha rồi chạy mất.

Hôm nay không có flycam theo nữa, mỗi người sẽ có camera riêng đi theo. Cameraman ra hiệu cho Khúc Hạ nói gì đó đi đừng để thời gian chết, Khúc Hạ cảm thán vài câu rồi tỏ vẻ thần bí, cậu sẽ dẫn khán giả đi tìm hàu. Vừa đi cậu vừa trò chuyện với ống kính, vô tình buột miệng nói rằng có người thích ăn hàu nên cậu sẽ tìm thật nhiều.

Đôi khi thói quen sẽ bán đứng con người ta, tâm nói phải tránh xa người kia ra nhưng lời nói vô tình dính chặt cả hai với nhau. Cameraman cười tủm tỉm, nhanh nhẹn theo sau Khúc Hạ không bỏ sót khoảnh khắc nào.

Dựa vào trí nhớ, cậu nhớ lòng vòng bãi đá này có rất nhiều hàu, nhưng đá khá trơn và nguy hiểm, bên dưới là sóng biển dập dìu đánh vào bờ. Khúc Hạ dặn dò cameraman đi cẩn thận. Không lâu sau cậu tìm được hàu bám đầy trên đá. Khúc Hạ vui vẻ hoan hô, nhanh chóng chạy tới cạy hàu.

Lúc Ân Vũ mang cây vót nhọn đầu đến thì Khúc Hạ đem một ít hàu về. Khúc Hạ chỉ Ân Vũ nơi có hàu để cậu ta đi lấy tiếp, còn cậu nhận nhiệm vụ chọt cá.

Không lâu sau Tố Tố quay về. Khúc Hạ khá bất ngờ khi cô ta đi cùng Ân Vũ mang hàu về. Tố Tố thấy bốn năm con cá nằm trên đá thì vui vẻ chạy tới.

“Ô, Khúc Hạ bắt cá hay vậy? Quá trời luôn nè, thêm vài con nữa là đủ chia cho mọi người luôn.”

Thực ra cá ở vùng biển này không ai đánh bắt nên chúng khá ngốc. Dĩ nhiên cậu không ngốc mà nói ra suy nghĩ này rồi. Lúc này đội Chu Luân cũng tìm được ít trái cây mang về, trong đó có vài quả lê rừng mọng nước ngon ngọt. Tố Tố thấy lê thì hô lớn mừng rỡ, bởi vì cô thích nhất là lê.

Dùng dao xẻ lê rồi chia cho mỗi người một miếng. Khúc Hạ cũng thích lê, lại là lê rừng cậu chỉ mới ăn một lần ở kiếp trước. Nước lê ngọt thanh, có mùi thơm nhẹ. Miếng lê giòn giòn thanh mát cứu sống cổ họng từng người. Ân Vũ khoe thành quả Khúc Hạ bắt được cá và tìm hàu cho mọi người nghe. Ai nấy đều ồ lên kinh ngạc, cho rằng chuyến đi này Khúc Hạ chính là thần may mắn của họ rồi.

Đã là show thực tế nên mọi thứ đều phải chân thực hết mức có thể nhưng không có nghĩa là mọi thứ đều trần trụi hoang dã. Trong lần thám hiểm này, họ phải vào rừng và tìm nơi an toàn để ngủ, mặc dù đạo diễn đã nói có thể mọi người có thể sẽ gặp côn trùng và muỗi, và tất nhiên không có thuốc khử hoặc đồ bảo hộ. Đấy chỉ là diễn trên màn ảnh mà thôi, còn thực tế thì ngược lại.

Họ tìm chỗ ngủ, nhưng không có nghĩa là họ không được thoa thuốc chống muỗi và xịt thuốc khử trùng. Mọi người mệt mỏi đều là thật, tóc vì dính nước muối mà bết dính và xơ như rơm. Người có làn da mềm mịn và trắng nõn như Chu Luân sớm đã đỏ hun và khô ráp. Không biết sau show này hắn ta phải đắp bao nhiêu chiếc mặt nạ mới có lại làn da đáng mơ ước đó đây. Khúc Hạ càng nghĩ càng thấy buồn cười.

Ân Vũ mệt mỏi vì ăn không đủ no. Cậu không khác gì, đầu bắt đầu có dấu hiệu nhức bưng bưng. Hình ảnh trước mắt khi mờ khi tỏ, nghĩ lại buổi trưa cậu đứng phơi nắng dưới ánh mặt trời gay gắt. Cậu bắt đầu có dấu hiệu sốt.

Khúc Hạ thở dài, nhẹ nhàng xoa hai bên thái dương của mình rồi nằm phịch xuống. Mặc kệ giờ này có côn trùng bò vào lều hay không, chứ cậu mệt lắm rồi.

Khúc Hạ vẫn nhớ kiếp trước có rắn xuất hiện, may Chu Luân phát hiện, sau đó đại tiệc thịt rắn bắt đầu. Kiếp trước cậu không lăn xả như bây giờ, đa phần đều quấn quýt bên Chu Luân, việc gì cũng tới tay hắn nên cậu không có dấu hiệu phát sốt.

Nhưng hiện tại thì khác.

Không lâu sau bên ngoài có tiếng hô to gọi nhỏ, rắn xuất hiện rồi. Cảnh Hoàng bày tỏ làm món rắn nướng sa tế đi. Kelly tò mò: “Sao Khúc Hạ không ra ăn cùng chúng ta.”

“Em ấy không ăn được thịt rắn.” Chu Luân đáp.

Cảnh Hoàng nhếch môi cười: “Sao biết người ta không biết ăn? Điều tra hộ khẩu sở thích sở ghét của người ta hay sao mà rành dữ vậy?”

Chu Luân đáp: “Người thân thiết với tôi thì tôi biết thôi.”

“Vậy hả? Bạn thân của chú đây thích ăn cái gì nè, ghét cái gì nè, chú biết không?” Cảnh Hoàng đáp.
“Không biết.” Chu Luân vẫn lạnh mặt đáp.

Cảnh Hoàng cười phá lên. Những người còn lại đều thay nhau tranh thủ chọc ghẹo nam thần lạnh lùng showbiz này, không ai để ý rằng Tố Tố ngoài mặt thì cười nhưng khi quay đi lại vô cùng khó chịu.

Theo như kế hoạch thì sáng ngày mai sẽ khám phá biển và rừng. Mặc dù ngủ một giấc đến sáng nhưng cơn đau đầu vẫn không bớt. Khúc Hạ mệt mỏi vừa đánh răng vừa vỗ vỗ đầu mình. Show thực tế còn hai ngày nữa là kết thúc, không biết cậu có chống chọi với cơn đau đầu này hai ngày hay không.

Khúc Hạ nheo mắt, vừa quay sang đã thấy Chu Luân nằm cạnh mình, một tay của hắn còn gác lên bụng của cậu. Khúc Hạ thắc mắc tên này vào lều của cậu từ lúc nào vậy. Sau đó cậu nhớ ra một lều hai người. Cũng không nghĩ rằng mình thế mà chung lều với tên này.

Khúc Hạ đẩy tay đối phương ra, Chu Luân bị đánh thức nên nhíu mày bực bội. Hắn xoay người, dần dần mở mắt. Trông thấy Khúc Hạ khó chịu ngồi co ro ôm chăn, một tay xoa thái dương, đôi mày mỏng của cậu nhíu lại như muốn dính vào nhau, Chu Luân ngồi dậy.

“Sao thế? Không khỏe à?”

Khúc Hạ lắc đầu, cơn mắc ói sắp trào lên cuống họng: “Không sao, em bình thường.”

Nói xong Khúc Hạ cầm bàn chải lẫn kem đánh răng ra khỏi lều. Không lâu sau Chu Luân cũng cầm bàn chải đi theo.

Hiện giờ chỉ có hai người bọn họ dậy sớm nhất. Lều của tổ đạo diễn, quay phim, sản xuất ở bên trái, lều nghệ sĩ ngủ nằm bên phải. Khúc Hạ đổ ít nước lọc ra ca nhỏ rồi mang ra bờ biển, leo lên bãi đá ngồi đánh răng.

Buổi sáng không khí hơi lạnh. Sóng biển dập dìu đánh vào tảng đá bên bờ như một khúc nhạc ngẫu hứng không có quy luật nào. Phía trên là tiếng hải âu kêu, xa xa từng chú hải âu với sải cánh dài tạo thành chữ V trên nền trời xanh thẳm.

Chu Luân cũng nhảy lên tảng đá bên cạnh, song song với Khúc Hạ cùng đánh răng. Gió biển thổi vào có chút lạnh, mang theo mùi muối biển phả vào mặt hơi khô rát khó chịu một chút.

Hai người im lặng hồi lâu, cuối cùng Chu Luân phá vỡ bầu không khí: “Khụ khụ…”
 

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 7. BÃO BIỂN

“Ừm… hôm nay là công chiếu tập một của “sống lại để yêu anh” rồi.” Chu Luân nói.

Khúc Hạ gật đầu: “Vâng, hi vọng là được mọi người đón nhận.”

Chu Luân mỉm cười, giọng nhẹ nhàng hơn bình thường: “Được đón nhận mà. Em đã cố gắng hết sức rồi.”

Khúc Hạ bật cười. Chu Luân nhíu mày nhìn cậu: “Khúc Hạ.”

“Vâng?”

Chu Luân nhìn chằm chằm cậu. Trong đôi mắt sáng như sao ấy đều là hình ảnh phản chiếu của Khúc Hạ.

“Tôi đã làm gì không hài lòng với em sao?”

“Không có. Sao anh hỏi vậy?”

Chu Luân nhíu mày: “Rõ ràng em đang có thành kiến với tôi. Hiện giờ phim đang công chiếu, tôi với em cần phải tạo thân thiết.”

Khúc Hạ mỉm cười, đáp: “Em cũng muốn nói chuyện này với anh. Em không muốn tạo CP với anh.”

“Tại sao? Rõ ràng lúc trước em…” Khúc Hạ cắt ngang lời nói của hắn: “Đúng là lúc trước em làm phiền anh, xin lỗi anh vì thời gian qua.”

Chu Luân càng nghe càng thấy có gì đó sai sai: “Rốt cuộc tôi có điểm nào làm em không hài lòng đến độ em không muốn tạo CP với tôi luôn vậy?”

Khúc Hạ nói: “Không phải anh. Là em không xứng với anh.”

Trải qua hai kiếp rồi, cậu làm sao mà không biết suy nghĩ người đàn ông này như thế nào chứ. Không lẽ nói thẳng mặt là “bố đếch muốn tạo CP với anh” thì hơi sai trái, dù gì hắn cũng là tiền bối cả tuổi đời lẫn tuổi nghề. Vả lại bạn diễn đều muốn cùng hắn tạo CP, điều đó đã làm hắn nghĩ chuyện tạo hint quăng đường cho khán giả là chuyện bình thường.

Diễn trên phim thôi, đừng cố quăng hint ở đời thật, mệt mỏi lắm.

“Trong phim còn có một tuyến nữ trung tâm, cô ấy diễn khá tốt, có nhiều chemistry với anh, nếu em đoán không sai thì nhân vật của anh với cổ được ship khá nhiều, anh nên tạo CP với cổ thì hợp lý hơn. Dù gì em cũng không phải tuyến chính, anh không cần khổ sở vì em đâu.”

“Được.”

“Vì vậy anh không cần phải cố tương tác thân mật với em đâu. Ừm… xin lỗi, đáng lý em phải nói điều này sớm với anh.”

Chu Luân gật đầu. Đứa nhỏ này ban đầu có chút phiền, nhưng bây giờ lại chính miệng nói ra không muốn tạo couple với anh. Chẳng phải đây là điều hắn muốn nhất sao.

Khúc Hạ nhoẻn miệng cười. Gió thổi mái tóc đã dài đến cổ của cậu rối tung. Khúc Hạ vuốt lại mái tóc của mình, tỏ ra nghi hoặc.

“Quái lạ, sao gió ngày càng mạnh thế không biết.”

Chu Luân nheo mắt nhìn ra phía xa. Sắc mặt hắn vốn không tốt nay trỏe nên tối sầm. Hắn luống cuống: “Nguy rồi, có bão. Mau, gọi mấy người kia dậy đi.”

Khúc Hạ cũng luống cuống theo, nhanh chân nhảy xuống, chạy tới lều từng người đánh thức. Cậu nhớ kiếp trước đâu có bão đâu. Không lẽ cậu thay đổi một chút vận mệnh của mình thì dòng chảy thời gian cũng lệch quỹ đạo theo luôn sao.

Đạo diễn chửi thề một cái, sau đó lên mạng kiểm tra xem. Rõ ràng dự báo thời tiết không hề nói có bão. Cơn bão đến đột ngột như vậy làm mọi người không kịp trở tay.

Thế nhưng, Khúc Hạ thừa biết chuyện gì sẽ xảy ra tiếp theo. Bão phát sinh ngoài ý muốn, nhưng nghệ sĩ phải tồn tại vượt qua cơn bão như thế nào mới là điều đáng sợ. Đạo diễn kêu bảy người tập hợp lại, ông muốn bảy người trong cơn bão này xuống biển tìm thức ăn.

Nghe thì có vẻ vô lý nhưng thực chất đây sẽ làm điểm cuốn hút của số quay này. Đạo diễn vỗ ngực hứa sẽ trang bị đầy đủ cho mọi người nhằm đảm bảo an toàn.

Lăng Tùng với Cảnh Hoàng vẫn không biểu lộ cảm xúc gì, dường như hai người đó cũng có suy nghĩ như đạo diễn. Tố Tố là thành viên chính thức cũng không có ý kiến, những khách mời khác càng không nói, đã nhận catxe rồi, hợp đồng cũng đã ký rồi thì chỉ biết phải hoàn thành nhiệm vụ mà thôi.

Theo kịch bản, khi bão tới, mực nước biển dâng cao thì họ phải tìm bãi đá cao hơn để trú. Lúc nãy tổ hậu cần đã đi tìm trước, phát hiện ở phía đông có một hang động bằng đá, có thể dùng nơi đó làm điểm dừng chân mới. Lăng Tùng xốc tinh thần của mọi người lên, sau đó từng người rời đi thu dọn đồ đạc.

Trước đó đã nói chuyện với Chu Luân rồi nên Khúc Hạ lạnh mặt lướt qua mặt hắn mà đi. Chu Luân nheo mắt nhìn theo, sau đó quay đầu lại nhìn Cảnh Hoàng.

“Lần sau ông còn rủ tôi tham gia show nữa thì đừng hòng.”

“Ai mà biết nơi này có bão đâu. Thôi, chịu khó một lần đi. Catxe nhận rồi đừng hòng trốn việc.”

Canh Hoàng vỗ ngực Chu Luân. Hắn hừ lạnh, quay lưng bỏ đi.

Mỗi người được phát một bộ quần áo lặn lẫn bình dưỡng khí để đi tìm thức ăn ngay trong lúc đang bão lớn. Dĩ nhiên họ biết sau khi tập này phát sóng sẽ có khán giản chửi ekip, nhưng khán giả chửi thì mặc khán giả, view vẫn tăng, tiền vẫn thu về, nhà tài trợ vung tiền cho chương trình thì vẫn cứ làm thôi. Vả lại những gì họ thấy chỉ là một phần “diễn xuất” mà thôi.

Khúc Hạ quay trở lại lều thu dọn đồ đạc. Cơn đau đầu vẫn còn đeo bám âm ỉ khiến cậu khó chịu vô cùng. Hiện giờ gió thổi mạnh nên không thể dùng flycam quay. Khúc Hạ thầm thở dài, mấy anh quay phim vất vả nữa rồi.

Trước ống kính, Lăng Tùng thông báo sẽ có bão xuất hiện. Ai nấy đều giả vờ ngạc nhiên cảm thán không thôi. Sau đó họ tản ra đi tìm động đá nào cao để tạm trú qua trận thủy triều này. Tố Tố vui mừng nói mình đã tìm được hang động đá rồi.

Thủy triều kéo đến rất nhanh, bãi đá Chu Luân với Khúc Hạ ngồi xúc miệng ban nãy đã bị nước ngập lên phân nửa. Sóng biển trắng xóa dập dìu đánh thẳng vào bờ, sóng đánh một lần nước dâng cao một chút làm ai nấy đều căng thẳng.

Vấn đề khó khăn xảy ra lần nữa, muốn leo lên hang động đó họ phải đạp lên những hòn đá cao nằm dọc hai bên bờ, nhưng hiện giờ nước đã dâng lên, thi thoảng trên đá có rong mắc lại trơn trượt dễ gây tai nạn. Nếu không cẩn thận thì trượt chân xuống, đập trúng đá ngầm là xem như toi. Chu Luân xung phong leo lên trước với lý do là hắn từng có kinh nghiệm trong việc leo qua đá này rồi. Chu Luân leo lên thành công, còn đem balo của vài người ném vào hang động. Tiếp theo đó là nhóm quay phim.

Hắn đứng trước hang sẽ trợ giúp kéo từng người lên. Kelly là người tiếp theo, sau đó đến Lăng Tùng. Ân Vũ kêu Khúc Hạ: “Ông lên trước đi, tui đỡ ông lên.”

Khúc Hạ hẵng còn đang muốn nôn khó chịu nên lắc đầu: “Ông lên đi, sau đó đến chị Tố Tố.”

Dưới sức thuyết phục của Khúc Hạ, Ân Vũ leo lên trước. Tố Tố nói: “Sắc mặt của Khúc Hạ không tốt lắm, em lên trước đi, chị với Cảnh Hoàng đỡ em.”

Cảnh Hoàng gật đầu. Khúc Hạ thấy vậy cũng không tranh giành, bèn leo lên trước. Đến lượt Khúc Hạ thì nước đã ngập qua khỏi đá tảng. Sóng biển đánh dồn dập làm con người ta hoa mắt không biết tảng đá nào mới đạp lên được.

Khúc Hạ lò dò từng bước, chầm chậm leo lên từng mõm đá. Đằng sau là Cảnh Hoàng với Tố Tố đang đỡ lưng cậu. Chu Luân khom người kêu: “Đưa tay đây.”

Còn một mõm đá nữa mới nắm được tay Chu Luân. Ngay lúc Khúc Hạ đang đạp lên mõm đá, có một lực đằng sau đẩy tới làm cậu trượt chân té xuống.
 

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 8. BÃO BIỂN

Kelly la lên: “Coi chừng!”

Nhưng trễ rồi, Khúc Hạ trượt chân té xuống biển. Đúng lúc này có một đợt sóng ập tới cuốn Khúc Hạ văng thẳng qua bãi đá bên cạnh. Tất cả mọi người chỉ nghe Khúc Hạ hét lên đau đớn. Chu Luân nhảy lên tảng đá cao, như một con rắn trơn trượt lội xuống nước. Mà lúc này, Khúc Hạ vùng vẫy bám chặt vào đá để không bị sóng biển đánh văng đi mất. Trên trời mây đen đã kéo đến, cơn mưa đầu tiên xuất hiện.

Đầu cậu đau như bị búa bổ làm hai. Điều này làm cậu nhớ đến cái đau đớn của kiếp trước. Cái đau khi nằm lên bàn mổ bị người ta lấy đi một quả thận. Bởi vì cậu bán thận chui nên thuốc tê không đủ nhiều, lúc tỉnh dậy nó đau không khác gì phụ nữ đi đẻ. Lúc uống thuốc tự vẫn tim cậu đau như có ai đó bóp chặt nó vậy. Trong cơn choáng váng, Khúc Hạ thầm nghĩ, nếu cậu buông tay thì thế nào nhỉ. Có phải giống như tiểu thuyết hay viết, cậu sẽ trôi đến hòn đảo của nhân ngư sinh sống hay không.

Như có ma lực nào đó thôi thúc, cậu dần dần thả lỏng cơ thể, hai tay đang bám vào đá dần buông lơi. Đúng lúc sóng biển đánh ập tới, cuốn cậu ra xa.

Lăng Tùng hô lớn: “Mau lên, phụ cậu ấy một tay!”

Chu Luân một tay ôm lấy Khúc Hạ đã ngất từ lâu, một tay cố níu vào mõm đá cố dùng lực để leo lên. Mưa càng ngày càng nặng, từng hạt mưa nặng nề đập vào mặt như kim châm. Nước biển vào mắt cay xè, ngước lên bị nước mưa xối vào làm hắn khó chịu không biết tiến lên bằng đường nào. Ân Vũ với Cảnh Hoàng đã bám và đá tảng nằm ngoài động, thay phiên nhau kéo Khúc Hạ lên bờ.

Chu Luân được đồng đội kéo vào hang động, hắn hối thúc: “Mau sơ cứu cho em ấy. Đầu Khúc Hạ đập vào đá ngầm rồi.”

Quay phim thực hiện tròn bổn phận của mình. Ống kính zoom cận cảnh vào đầu Khúc Hạ. Vết thương không nặng nhưng máu chảy rất nhiều. Máu chảy đến độ thấm ướt một bên cổ áo của cậu. Kelly nói mình biết sơ cứu, vội vàng lấy bông băng cùng thuốc ra cầm máu vết thương cho Khúc Hạ.

Ân Vũ cũng chạy tới phụ một tay, dùng khăn sạch lau nước trên mặt cậu. Tố Tố hô lớn: “Trời đất, tay anh cũng bị đá ngầm cắt rồi kìa.”

Chu Luân nâng tay lên nhìn. Cánh tay trái bị đá cắt một đường dài, quần áo bị đá ngầm cứa rách tươm. Tố Tố lấy bông băng thuốc đỏ cầm máu cho hắn. Chu Luân chặn lại: “Để anh làm được rồi, chân em cũng bị thương rồi kìa.”

Lúc này camera mới focus vào chân Tố Tố. Lúc nãy Khúc Hạ té, Tố Tố mất đà trượt chân theo, cũng may Cảnh Hoàng đằng sau kéo lại, chân cô va phải đá nên sưng lên và đau nhức. Chu Luân đẩy bông băng thuốc đỏ lại cho Tố Tố.

“Mau băng lại đi, chân em có vài chỗ trầy rồi, đừng để nước biển thấm vào.”

Tố Tố ngượng ngùng, Chu Luân băng bó vết thương qua loa, sau đó tiến lại chỗ Kelly. Nhìn đối phương đang cầm máu cho Khúc Hạ mà hắn bực bội: “Để tôi.”

Không đợi Kelly phản ứng, hắn đã cầm bông gòn thay cô cầm máu cho Khúc Hạ. Kelly ngơ ngẩn để Chu Luân làm, Khúc Hạ cảm giác có ai đó đang ghì chặt đầu mình. Vết thương bị nước muối thấm vào vừa dau vừa xót, lại bị ngón tay ai dó khều qua làm đầu cậu như muốn bổ làm đôi. Khúc Hạ hít hà đau đớn, đang bất tỉnh nhân sự cũng phải bạt dậy hét lên.

“Ôi, đau quá! Ai thế?”

Ân Vũ mừng rỡ: “Tỉnh rồi, ông tỉnh rồi!”

Lúc này Khúc Hạ mới nhận ra Chu Luân đang băng bó vết thương cho mình. Khúc Hạ lườm một cái, bực bôị: “Anh nhẹ tay chút không được sao? Đau muốn chết luôn à.”

“Ngồi im, anh băng vết thương lại.” Bị mắng nhưng Chu Luân không phản ứng gì,chỉ cười tủm tỉm băng đầu cho cậu.

Khúc Hạ kinh hoàng sờ sờ đầu mình. Ân Vũ lo lắng: “Có chuyện gì hả?”

“Không, tôi kiểm tra xem đá ngầm có cắt đứt tóc tôi không. Ông tưởng tượng đi, tóc tôi thế này tự nhiên bị cắt một miếng trông có khác gì bị người quánh ghen cắt hết tóc không.”

Chu Luân phì cười đụng trúng vết thương. Khúc Hạ phồng má: “Đau…”

“Ngoan, ngồi im một lát.”

Khúc Hạ mím môi ngồi im để người kia băng bó đầu mình. Đợi xong xuôi mọi thứ, cậu mới vội đi kiểm tra xem xem tóc mình bị đứt chỏm nào không. Toàn bộ hành động từ khi cậu tỉnh lại đều bị camera ghi lại hết.
Tố Tố nhướn mày nhìn, sau đó cụp mắt không nói gì, tiếp tục băng bó vết thương ở chân mình.

Nhóm bảy người hiện giờ bị thương hết ba, một người còn đang có dấu hiệu nóng sốt. Bên ngoài mưa vẫn xối xả, còn có dấu hiệu ngày càng mưa to. Bụng từng người thi nhau réo inh ỏi, Khúc Hạ có điều muốn nói nhưng không biết phải bắt đầu từ đâu. Đúng lúc Chu Luân tìm một chỗ thay xong quần áo, vừa bước ra đã thấy biểu cảm nhăn nhó bồn chồn của Khúc Hạ.

“Có chuyện gì? Đau bụng muốn đại tiện?”

“Khụ khụ khụ...” Cả sáu người đồng loạt che miệng tằng hắng. Lăng Tùng cười ha hả, nói trước ống kính rằng ông không ngờ Chu Luân thực tế như vậy.

Khúc Hạ ho xong liền nói: “Không phải… thực ra lúc nãy em… nhìn thấy ở dưới đá ngầm có rất nhiều ốc, nhưng hiện tại nước dâng lên với mưa nên có chút nguy hiểm. Em không biết nên nói với mọi người.”

“Nên! Có đồ ăn là em phải nói chứ!” Cảnh Hoàng vỗ đùi hô lớn.

“Đầu đập vô đá chảy máu từa lưa mà không sợ, còn dư thời gian để nhìn coi có ốc hay không nữa à?” Chu Luân nhíu mày, định đưa tay khều nhẹ Khúc Hạ nhưng nhớ vết thương trên người cậu, nhưng lại xui cho Chu Luân, hắn chưa kịp trở tay thì Khúc Hạ phản ứng nhanh hơn đã lùi ra sau cách hắn một khoảng.
Khúc Hạ bối rối rời đi. Nếu lúc nãy không bị đá cắt trúng, cậu cũng không muốn tên này chạm vào cậu. Chu Luân hơi hụt hẫng, bàn tay dừng lại giữ không trung vài giây sau mới hạ xuống.

Tuy camera không quay tới nhưng mọi hành động đều lọt vào mắt Tố Tố.

Theo lời kể của Khúc Hạ, Lăng Tùng, Cảnh Hoàng với Ân Vũ sẽ thay phiên nhau tìm cách lấy ốc. Lợi thế của Ân Vũ là cơ thể linh hoạt, hắn ta xung phong dò đá tìm ốc trước. Tranh nhau một hồi trước ống kính, cuối cùng Ân Vũ sẽ là người đầu tiên leo xuống, men theo vách đá để tìm ốc.

Trời không bỏ rơi con người, không lâu sau Ân Vũ tìm được, chính là ốc mặt trăng con nào con nấy to bàn tay người lớn, kèm theo một số ốc biển khác. Nhưng vấn đề hiện tại là không có lửa, chắc chắn phải ăn sống. Chu Luân không tình nguyện cho lắm, nhưng vì để lấp bụng nên phải nhắm mắt nuốt chúng vào bụng.

Mưa đến rồi cũng tạnh, mây trắng xuất hiện, sau đó là dải cầu vồng lấp lánh phía xa xa. Kelly vui vẻ tung hô, cuối cùng cũng dược lặn ngắm sinh vật biển rồi. Cảnh Hoàng đánh vỡ mộng cô nàng, mưa xong nước không còn trong như bình thường nữa, dưới đó chỉ có đất cát với vi sinh vật mà thôi.

Hơn nữa, họ đã thấy một đợt thủy triều đỏ xuất hiện.

Kế hoạch thay đổi, không lặn nữa mà vào rừng để khám phá. Nhưng trời mưa xong rừng cũng nguy hiểm không kém, không biết bảy người sẽ phải làm thế nào để chống chọi thế nào trong vài ngày sắp tới. Đạo diễn, sản xuất với biên kịch vô cùng trông chờ, hi vọng là những tập này rating sẽ tăng cao.

.

Đạo diễn mừng là chuyện của đạo diễn, cả bảy nghệ sĩ trải qua mấy ngày thực tế đã mệt rã rời. Kết thúc ngày quay, họ được đến khách sạn nghỉ ngơi một ngày rồi lên máy bay trở về nước. Không những nghệ sĩ mà cả tổ quay phim, phục trang, makeup và hậu cần đều mệt mỏi ngủ li bì gần nửa ngày.

Khúc Hạ tỉnh dậy, ngơ ngẩn nhìn ra cửa sổ tận mười phút mới hồi phục tinh thần. Đứng dậy bước vào toilet làm vệ sinh cá nhân, sau đó cậu tới cửa sổ kéo màn ra, nắng ấm đua nhau phả hơi ấm vào căn phòng. Vài tia nắng tinh nghịch rơi trên tóc của cậu, tạo thành bóng râm phủ xuống vầng trán cao. Khúc Hạ vuốt tóc mái lên, sau đó xoay người đi vào trong tìm lược chải đầu.

Vai Đường Quý Lân là một phó đội cải trang thành giang hồ xâm nhập vào đường dây buôn bán động vật quý hiếm nên nhà sản xuất yêu cầu để tóc dài. Hiện giờ tóc đã dài đến cổ, chất tóc hơi xoăn nên chúng hay rối thành ổ quạ vào buổi sáng sớm, chải chải vuốt vuốt một lúc lâu chúng mới vào nếp. Nhìn vào gương Khúc Hạ giống như vương tử tóc vàng cưỡi bạh mã trong truyện cổ tích miêu tả. Ngặt nỗi vương tử còn đang quấn băng trắng trên đầu vì vết thương chưa lành.

Thế là một vương tử tóc mullet với nụ cười tỏa nắng từ trong phòng khách sạn bước ra.

Mục tiêu của cậu là mua ít đặc sản về tặng người quen.

Nơi đây gần biển nên đặc sản đều liên quan đến biển là chính. Nơi này có truyền thuyết nhân ngư rất hay, các tượng nhân ngư nam có nữ có với đủ kiểu dáng, màu sắc được các sạp tích cực vẫy gọi mời chào.

“Cậu đẹp trai này mua tượng nhân ngư đi. Đây là nhân ngư chi luyến, cậu và người yêu mỗi người giữ một tượng, chắc chắn sẽ ở với nhau tới khi răng long đầu bạc luôn đó.”

Khúc Hạ thầm khen công phu nịnh bợ của người này giỏi thật. Cặp nhân ngư nam nữ rất xinh, vì thế cậu cũng tò mò muốn chạm vào thử.

“Nhìn đẹp quá đi mất.”

“Tượng này được làm bằng tay đó nha. Đất sét được lấy ở núi tình yêu, linh thiêng lắm. Có phải vừa nhìn là đã yêu nó rồi đúng không?”

“Đúng đúng.” Khúc Hạ quyết định sờ thử xem sao.

Nghĩ là làm, cậu đưa tay ra, đột nhiên có hai bàn tay cùng chạm vào tượng nhân ngư nam.

 

Lãng Lãng Đinh

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
13
Reaction score
41
Điểm
33
CHƯƠNG 9. TÔI THÍCH QUÀ CỦA EM


Khúc Hạ hoảng hốt giật tay lại. Chu Luân mỉm cười: "Cặp nhân ngư này đẹp thật."

Khúc Hạ không ngờ hắn cũng đi dạo mua đồ. Kẻ có tiền như hắn sao đi mua đồ ở chợ bình dân như thế này nhỉ. Liếc mắt nhìn ra đằng sau, cậu thấy trợ lý tay xách nách mang, túi to túi nhỏ chứng tỏ hắn đi mua khá lâu.

"Đúng là đẹp thật..." Khúc Hạ tránh né.

Chu Luân vờ như không thấy thái độ tránh như tránh tà vừa rồi. Chu Luân vuốt ve hai bức tượng nhân ngư: "Em thích nó hả?"

Khúc Hạ lắc đầu: "À không... em đâu có người yêu, mua về rồi tặng ai."

Chu Luân mỉm cười, ra hiệu cho trợ lý cứ tham quan sạp thích cái gì thì cứ mua cái đó. Chu Luân liếc nhìn ba bốn túi xách đồ cậu đang xách: "Em mua về tặng gia đình hả?"

"Không, cái này để tặng fan." Khúc Hạ mỉm cười, còn giơ túi đồ lên khoe với hắn. Chu Luân hạ mi mắt, cũng không biết suy nghĩ cái gì, không đợi Khúc Hạ tìm lý do rời đi thì hắn đã nói: "Vậy có phần cho anh không?"

"Hả?" Khúc Hạ nghi hoặc.

"Em nói là mua tặng fan."

"Nhưng anh có phải là fan em đâu." Khúc Hạ nhận ra mình lỡ lời nên bặm môi, dùng đôi mắt phiếm hồng nhìn Chu Luân. Chu Luân mỉm cười nói: "Phải là fan mới được tặng sao? Tôi với em là đồng nghiệp mà, còn mới đóng chung một bộ phim nữa, chút quà kỷ niệm không được có sao?"

"Không phải là không được, chỉ là... em không biết anh thích cái gì để tặng."

Không ngờ thằng cha giàu có này lại thêm có bản chất mặt dày này nữa.

"Không sao, tôi tự chọn rồi nói em."

Khúc Hạ gật đầu. Chu Luân vui vẻ nhìn quanh sạp tìm kiếm thứ mình yêu thích. Trong lòng Khúc Hạ cầu mong tên này đừng chọn thứ mắc tiền. Hầu bao cậu không có nhiều tiền đâu. Khúc Hạ vừa cầu nguyện vừa sỉ vả Chu Luân trong lòng. Đến khi Chu Luân reo lên, cậu mới nâng mi mắt nhìn sang chỗ Chu Luân chỉ.

"Tôi thích cái đó."

Là một chiếc đèn ngủ hình vỏ sò, ánh sáng màu xanh biển nhàn nhạt tỏa ra, vừa dịu dàng vừa thanh tao không phù hợp với khí chất vương giả của Chu Luân cho lắm. Khúc Hạ liếc qua giá rồi thở phào trong lòng.

May quá, không phải thứ đắt tiền.

Khúc Hạ sảng khoái kêu chủ sạp gói chiếc đèn ngủ kia lại. Chu Luân vui vẻ nhận quà, ngỏ ý muốn tặng cậu một món quà nhưng Khúc Hạ đã tìm lý do rời đi. Chu Luân nhìn bóng lưng cô đơn của người kia đang hòa vào dòng người đông đúc trên phố, bất giác hắn muốn níu giữ bóng lưng kia lại, đặt nó vào giữa lồng hoa, xung quanh là đồ chơi cùng âm nhạc vui nhộn, hắn không muốn chủ nhân bóng lưng kia cô độc một mình nữa.

Chu Luân vuốt ve cặp nhân ngư chi luyến một lúc lâu: "Bà chủ, gói cặp nhân ngư này giùm tôi."

Khúc Hạ trở về khách sạn trước, cậu đang chờ thang máy thì đụng phải Tố Tố đang cầm máy livestream. Khúc Hạ hơi khựng người muốn xoay gót đi thang bộ nhưng Tố Tố đã nhìn thấy cậu. Cô nàng vui vẻ chạy tới.

"Giới thiệu cho các bạn biết... đây chính là Khúc Hạ, hậu bối anh hùng trong đợt thám hiểm này đó nha."

Điện thoại chĩa tới mặt cậu, Khúc Hạ có chút luống cuống.

"Đừng sợ, chị livestream xíu thôi, em có ngại không?"

Cô gái à, cho dù tôi có ngại thì cô cũng đem bản mặt tôi lên cho bàn dân thiên hạ thấy hết rồi.

"Không sao ạ." Khúc Hạ cười giã lã giơ tay chào với fan của Tố Tố.

Tố Tố nói: "Thực ra trong chuyến đi này mọi người có chút trầy trật do thời tiết thay đổi đột ngột quá. Khúc Hạ bị nặng nhất, bị đá ngầm cắt trúng đầu, cũng may chỉ là sướt qua thôi không đến nỗi nghiêm trọng."

Mắt thấy thang máy đã mở ra, Khúc Hạ lễ phép vẫy tay chào khán giả rồi đi vào thang máy. Tố Tố nhìn theo một lúc rồi mới nhìn vào màn hình nói: "Ah, hay là chúng ta tới phòng Chu Luân xem thử nha. Chu Luân cũng bị thương đó, chúng ta đi xem ảnh thế nào ha, xem ảnh có chuẩn bị món quà nào đặc biệt không ~~"

Tố Tố vui vẻ nhấn nút thang máy, vừa đứng chờ vừa trò chuyện với fan.

Khúc Hạ trở về phòng, phát hiện mình quên mua một ít trái cây sấy khô, cậu cầm ví tiền, nhanh chóng đi ra chợ thêm một chuyến nữa.Lúc cậu trở về thì nghe loáng thoáng tiếng trợ lý rối rít xin lỗi Chu Luân. Còn Chu Luân ngồi ở ghế sofa bên ngoài sảnh hành lang, mặt tối sầm, đôi mày nhíu chặt chứng tỏ chủ nhân nó vô cùng tức giận nhưng phải kìm nén lại.

"Nói thế đủ rồi. Sau khi trở về cậu làm đơn xin nghỉ việc rồi gửi qua bộ phận nhân sự đi."

"Sếp... tôi."

Chu Luân cắt ngang: "Tôi không muốn nghe nữa."

Chu Luân quay đầu, phát hiện Khúc Hạ đã đứng ở góc tường từ lúc nào không hay biết. Khúc Hạ bị người ta phát hiện cũng không chột dạ, vô cùng bình tĩnh gật đầu chào một cái rồi bỏ đi. Chu Luân nhìn theo, muốn kêu cậu lại nói gì nó nhưng cũng không biết phải mở lời như thế nào, cuối cùng quyết định im lặng nhìn Khúc Hạ biến mất sau khúc cua hành lang.

Khúc Hạ lắc lắc chìa khóa trong tay, thầm nghĩ trong lòng, tên Chu Luân này đúng là khó chiều thật, không biết đã chọc phải cái vảy nào của tên đó để bị đuổi việc trong tích tắc. Khúc Hạ thầm cười trong lòng, có trợ lý sướng thật, muốn đuổi là đuổi, muốn sai là sai, có người xách đồ che nắng giùm, đâu như cậu, thiếu đồ cũng phải tự đi mua, hành lý nặng cũng phải tự mang một mình.

"Khúc Hạ."

Khúc Hạ ngạc nhiên, không biết Tố Tố kêu mình vì nguyên do gì. Tố Tố bối rối một lúc mới nói: "Ừm... em giúp chị cái này được không?"

"Chị cứ nói đi, giúp được em sẽ giúp."

"Là như vầy, ban nãy chị có livestream giới thiệu phòng Chu Luân cho các bạn khán giả xem. Đúng lúc đó trợ lý ảnh đang phân quà cho fan, còn dán tên lên đó nữa, nhưng có một hộp quà không dán tên, trợ lý nói là phần quà đó dành cho chị. Vì thế chị mới đem nó khoe với fan, hóa ra ảnh tặng chị một cặp nhân ngư chi luyến..."

Khóe môi Khúc Hạ giật mấy cái. Là đang kể lại sự việc hay phát cẩu lương cho cậu vậy. Tự nhiên bị thồn một thố cẩu lương là sao? Cái này cậu từ chối ăn có được không.

Nhưng mà nhân ngư chi luyến...

Cậu nhớ tới cặp nhân ngư chi luyến đáng yêu ban nãy, hóa ra là mua tặng người ta, vậy mà còn dám đục khoét túi tiền cậu mới chịu. Biết vậy ban nãy cậu cũng đòi tặng quà.

Tố Tố biết mình nói hớ, hắng giọng một cái: "Ừm... đúng lúc Chu Luân về. Ảnh nổi giận với trợ lý, hình như là quà bí mật nhưng trợ lý lại spoil trước... ừm... ảnh muốn đuổi trợ lý đi, chị khuyên nhiều lắm nhưng ảnh không bớt giận. Em cũng thân với ảnh, em nói giúp chị một câu đừng đuổi trợ lý đi nha?"

Khúc Hạ cảm thấy mệt mỏi vô cùng, chuyện của mấy người tại sao tôi cũng dính vào thế này.

"Được rồi, để em nói, nhưng em không hứa chắc là tiếng nói của em có tác dụng nha."

"Ừm, cảm ơn em nhiều lắm." Tố Tố cười dịu dàng rồi bỏ đi. Khúc Hạ nheo mắt nhìn theo một lúc rồi mới trở về phòng.

Đến tối tất cả phải ra sân bay, Chu Luân vẫn trưng bộ mặt khó ở như ban trưa. Khúc Hạ vừa nhìn đã thấy sợ, muốn tránh xa tên này càng xa càng tốt, nhưng lại vì lời hứa với Tố Tố nên cậu phải xáp lại.

Chu Luân thấy Khúc Hạ tiến đến ngồi cạnh mình, hắn cụp mi mắt, im lặng không trò chuyện câu nào. Khúc Hạ cũng im lặng, sau đó lấy điện thoại ra chơi game.

Cậu đắn đo nhìn icon con chim cú trên nền xanh lá. Cậu biết, sau khi bộ phim sống lại để yêu anh phát sóng, đã có nhiều bài viết chê cách diễn xuất của cậu. Nhiều bài báo lá cải dùng ngôn từ công kích đào lại quá khứ của cậu, những scandal như quen phụ nữ lớn tuổi, không đủ tuổi đi vào bar mà vốn dĩ cậu có làm nổi lên hư sóng biển đánh vào bờ.

Nhìn những dòng comment tiêu cực đó khiến cậu đau đầu muốn trốn tránh, nhưng cái làm cậu sợ hãi chính là những clip hậu trường.

Những lúc đó cậu nhõng nhẽo đu bám Chu Luân chẳng khác gì con bạch tuộc tinh.

Khúc Hạ đau đầu, theo quán tính muốn đưa tay xoa thì giọng Chu Luân vang lên.

"Ừm... đèn ngủ rất đẹp, tôi rất thích."

"Ah, anh thích là em vui rồi."

Chu Luân gật đầu. Khúc Hạ nhân cơ hội dò hỏi.

"Em nghe nói anh đuổi việc trợ lý rồi?"

Chu Luân gật đầu.

"Em không phải là người nhiều chuyện, chỉ là... việc làm lộ mấy món quà anh dành cho fan cũng tiếc thật, chỉ là... ừm... anh không cần để bụng lâu quá, sẽ ảnh hưởng đến tinh thần làm việc."

"Tôi không có để bụng... nhưng mà..." Chu Luân không muốn nói rõ cho Khúc Hạ biết, chỉ đành thở dài một cái.

Hắn không thể nào nói là vì cặp nhân ngư chi luyến kia nên mới nổi giận đuổi việc trợ lý. Còn Khúc Hạ cảm thấy mình đã làm tròn bổn phận góp một câu giúp Chu Luân hạ hỏa rồi nên cũng không nói gì nữa, im lặng ngồi bên cạnh chơi game.
 

Top