TRUYỆN NGẮN/TẢN VĂN [Fanfic] Tiểu sinh và đại nghĩa.

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
19
Reaction score
55
Điểm
43
Tên truyện: Tiểu sinh và đại nghĩa

Tác giả: Hập

Thể loại: fanfic ADS, Cẩu x Cáo, angst, BE thiên hướng HE (tức là chúng nó chết hết), rất ngắn đừng hỏi vì sao.

Độ dài: 1 chương

Rating: R

Tình trạng: Hoàn chính văn

Dẫm mìn:

  • Thật ra không có mìn mà dẫm, nếu bạn không biết Cẩu là ai, Cáo là ai thì cũng chẳng sao, đọc như bình thường thôi.
  • Mìn duy nhất chắc là chúng nó chết hết.
  • Chúc mọi người đọc chuyện buồn vừa vừa.
***

Yêu Hồ nhìn vào mặt hồ trong sân. Đàn cá dường như đã đi ngủ, chỉ còn ánh trăng mờ ảo vương bóng trên mặt nước.

Tiết xuân của Heian đã lặng lẽ về.

Y đứng lặng một hồi, cảm nhận cơn gió lạnh ve vuốt da thịt. Tiếng lá xào xạc chỉ khiến cho khung cảnh thêm quạnh quẽ, cô đơn.

Yêu Hồ đang ở một mình, nhưng phía xa kia, vẫn còn biết bao nhiêu người đang vui vẻ dự tiệc đầu xuân, ca múa linh đình.

Không ai biết y đã rời đi.

Dù sao y cũng chỉ là một tiểu yêu thấp hèn, gây ấn tượng xấu với người khác bằng những câu đùa giỡn vô thưởng vô phạt.

"Cái loại không được học hành đàng hoàng mà cũng dám mở miệng tự xưng "tiểu sinh"?"

Yêu Hồ phẩy quạt che miệng, cười nhạt.


***

"Đại Thiên Cẩu, đừng nói nữa."

Yêu Hồ không gọi hắn là "đại nhân".

"Ta đâu cần biết đại nghĩa của ngươi là gì, cũng chẳng muốn biết ngươi đã đổ bao nhiêu máu vì nó. Ta không quan tâm! Ngươi nói ngươi có tình với ta, tại sao còn truy cầu đại nghĩa?"

Lời này nói ra khiến Đại Thiên Cẩu tổn thương. Hắn phẩy tay, xoay lưng đi, không muốn đối mặt với y.

"Ngươi có bao giờ nghĩ đến ta?"

Yêu Hồ bất thình lình hỏi một câu.

Không có câu trả lời, chỉ có tiếng gió xào xạc.

"Ngươi đi đi, Đại Thiên Cẩu đại nhân. Đừng tìm ta nữa."

Hắn đi thật. Hai ngày sau, Đại Thiên Cẩu lên đường đi biên cảnh. Yêu Hồ ngồi bên hồ ngơ ngác nhìn căn phòng trống rỗng, cảm thấy như bị ai khoét mất cả trái tim.


Cứ phải đến thế sao?

Yêu Hồ khát cầu vẻ đẹp vĩnh cửu, khát cầu tình yêu chỉ có một mình y. Đại Thiên Cẩu cả đời vì đại nghĩa, chỉ cần một người chung chí hướng.

Sao có thể ở bên nhau?


***

Tiệc đầu xuân này, Đại Thiên Cẩu không đi.

Hắn ắt hẳn đang chiến đấu nơi đất khách quê người, cống hiến thời gian và sinh mệnh vì "đại nghĩa" của mình.

Yêu Hồ cảm thấy ngoài này lạnh quá, lạnh hơn cả khi Heian đổ trận tuyết đầu mùa.

Đột nhiên y ngồi thụp xuống cạnh hồ, bật khóc.

Nỗi cô đơn và trống vắng như một chiếc lưới úp trọn y, không cho y thoát ra. Yêu Hồ đã chán ngấy cuộc sống hiện tại, nhưng y như kẻ bị cầm tù, mãi mãi không được giải thoát. Đại Thiên Cẩu đã rời đi, nhưng trái tim y không quay về nữa.

"Đại Thiên Cẩu bạc tình thật đấy..." - Y thầm thì trong làn nước mắt - "Hắn bỏ ta mà chẳng có chút luyến lưu..."


***

Tin dữ về chỉ vài ngày sau bữa tiệc ấy.

Đại Thiên Cẩu trọng thương, hi sinh.

Một tên lính còm với một gương mặt non nớt đã hớt hải chạy về báo tin, còn đặc biệt gửi một phong thư cho Yêu Hồ, nói chủ soái dặn dò phải đưa tận tay.

Yêu Hồ đọc xong thư, ở lì trong phòng ba ngày trời, khi ra ngoài đã như hồn lìa khỏi xác.


***

Yêu Hồ đột nhiên đổ bệnh, thầy thuốc nói y nhiễm phong hàn. Nhưng đã hai ba đợt thuốc mà y không hề khỏe lên.

Thầy thuốc chép miệng nói, e rằng đây là tâm bệnh, phong hàn chỉ là chất xúc tác. Chẳng ai cứu được y nữa đâu.

Những kẻ ngày xưa từng mỉa mai y cũng đột nhiên tỏ vẻ thương tiếc, chép miệng than thở cho một cuộc đời bạc mệnh.

Seimei đẩy cửa bước vào. Sắc mặt Yêu Hồ tái nhợt, đôi mắt đục ngầu nhìn vào khoảng không.

E rằng y còn chẳng biết người tới là ai.

"Yêu Hồ."

Y khe khẽ chớp mắt. Giọt nước mắt lăn xuống bên gò má rồi biến mất sau lớp tóc.

"Seimei đại nhân, tiểu sinh muốn được giải thoát."

Lời định nói ra bỗng tắc nghẹn lại trong cổ họng, vị âm dương sư đành im lặng để y nói tiếp.

"Tiểu sinh đã chẳng còn gì lưu luyến nữa rồi."

"...Kể cả ta?"

"Kể cả ngài."

Seimei nhìn Yêu Hồ với một vẻ tiếc thương. Gã đưa Yêu Hồ từ nơi xó xỉnh rừng sâu về đây, chăm y lớn, nói không có tình thì là nói dối. Gã chăm Yêu Hồ như một đứa con, và giờ thì đứa con ấy nói muốn rời khỏi trần thế, rời khỏi gã.

"Đại Thiên Cẩu quan trọng đến vậy sao?"

"Ngài sẽ chẳng hiểu đâu, đại nhân..."

Yêu Hồ lại chìm vào mê man.

Seimei thở dài, liếc nhìn hộc tủ từ gỗ đàn đang mở hé, tự hỏi liệu Yêu Hồ đã đọc lại bức thư bao nhiêu lần.


***

Đúng nửa tháng sau tiết xuân phân, Yêu Hồ đi.

Ngày đưa y lên núi Hắc Dạ, mưa giăng kín lối.

Những kẻ đi tiễn y, có người khóc, kẻ mỉa. Nhưng dù sao người cũng đã chết, ít ra những lời nói cay độc cũng sẽ bớt đi phần nào.

Seimei đặt hũ tro xuống huyệt, lại lấy ra một chiếc lông vũ màu đen vốn được kẹp cùng bức thư, đặt chung với nhau.

Khi gò đất được đắp xong, vị âm dương sư tóc trắng vỗ nhè nhẹ lên lớp đất mới.

"Ta sẽ để hai người gặp nhau."

Seimei nói được làm được.

Ba năm sau, chiến tranh hoàn toàn chấm dứt, gã ôm hũ tro cốt của Đại Thiên Cẩu nơi biên thùy về, đặt chung một chỗ với hũ tro của Yêu Hồ.

Giờ thì, người có tình sẽ mãi mãi bên nhau.


- Bonus -
Bức thư của Đại Thiên Cẩu đã được Seimei đốt chung cùng xác Yêu Hồ. Khi mấy con cáo con bám lấy gấu quần gã hỏi về vị tiền bối bạc mệnh, Seimei chỉ thở dài.

"Y là một tiểu yêu đáng thương."

Tình yêu của y và Đại Thiên Cẩu đã từng bị ném đá mãnh liệt, người ta nói y không xứng. Nếu Đại Thiên Cẩu thuộc dòng dõi Nguyệt Cung, Yêu Hồ chỉ là con cáo bẩn thỉu mà Seimei tiện tay xách về.

Nên Yêu Hồ vờ làm một kẻ có học, luôn treo trên miệng hai chữ "tiểu sinh", nào có ngờ đâu chỉ càng khiến người ta thêm khinh ghét.

Đại Thiên Cẩu thân làm tướng, lại chẳng thể bên y sớm tối.

Yêu Hồ sợ.

"V-vậy Đai Thiên Cẩu có yêu y không?"

Seimei nhớ đến bức thư đã đốt, khẽ gật đầu.

"Yêu."

"Ta đã quá tức giận mà bỏ đi, nhưng vẫn mong ngươi hiểu rằng một đời này ta truy cầu "đại nghĩa", bởi vì trong đó cũng có người thương. Chỉ có giữ vững mảnh đất này, ta mới có thể bảo vệ người ta yêu quý.

Nay mệnh đã tận, nuối tiếc của ta là chẳng thể gặp ngươi lần cuối.

Ta biết mình là kẻ tồi tệ, đã phụ một tấm chân tình. Mong kiếp sau thiên hạ thái bình, ta chỉ cần ngươi, không cần "đại nghĩa"."


Hoàn thành - 17/11/2021.
 

Top