NGẮN Một tháng có 7 ngày

Hập

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
24/4/21
Bài viết
20
Reaction score
57
Điểm
43

Tên tác phẩm: Một tháng có 7 ngày

Tác giả: Hập

Thể loại: tản văn, daily-life, chia sẻ là chính tấu hài là quan trọng

Độ dài: 1 chương

Rating: R

Tình trạng: Hoàn

Dẫm mìn:
  • Nội dung về kì kinh nguyệt của phụ nữ. Nếu bạn thấy không thoải mái với vấn đề này, vui lòng gọi điện cho Hải để được quay xe.​
  • Giọng điệu cợt nhả nửa vời, càng viết càng đuối.​
  • Viết với mục tiêu để chia sẻ và bình thường hóa kì kinh nguyệt của phụ nữ, thay vì bị coi là một chủ đề cấm kí ít ai nhắc đến.​
  • Bản trưởng thành và dở hơi hơn của "Nỗi khổ của con gái".​
  • Chưa check lỗi chính tả.​

******************************************************************************​

Ngày xửa ngày xưa, khi Thượng đế đá đít Adam và Eva xuống dưới mặt đất để sinh con đẻ cái, ngài đã chơi Eenie Meenie Miney Moe để chỉ vào Eva và nói “đây sẽ là người mang trách nhiệm dưỡng dục hậu thế”.

Từ đó phụ nữ có 7 ngày ác mộng.

Tất nhiên, câu chuyện kia là một sự bịa đặt nhảm nhí, trừ dòng cuối.

***​

Trước đây, tôi đã từng có một bài viết về 7 ngày này của phụ nữ. Nhưng lúc đó tôi còn trẻ quá, kinh nghiệm non nớt quá, nên bài viết chẳng đi tới đâu. Giờ đây, khi gần một thập kỷ trôi qua kể từ ngày tôi xác định tôi có khả năng làm mẹ, khi con người ta hướng đến bình đẳng giới và hàng ngàn sa số những chuyện khác, tôi ngồi đây và viết lại một lần nữa những trải nghiệm xương máu của tất cả chị em phụ nữ, không có xương thì cũng phải có máu.
Mặc dù có thể 5 năm sau tôi đọc lại đám chữ nghĩa dở người này và cười ẻ tập 2.

Nói chung, đây là một áng văn cợt nhả, nhưng không phải cợt nhả phụ nữ - nó chỉ dùng để cợt nhả tôi, cợt nhả một tên hề sống 18 năm trên cuộc đời mà vẫn hùng hục như con trâu húc mả khi đến ngày ấy.

Tất cả những gì được viết trong này hoàn toàn là cảm nhận và kinh nghiệm sống 18 năm cuộc đời của tác giả - xin hãy nhẹ tay thôi vì tôi đã dốc hết cả tâm can và liêm sỉ để viết nó.

***​

Chuyện thứ nhất, không phải ai cũng là 7 ngày.

Chu trình thoát nước ấy cũng giống như khi các chị em uống trà sữa trân châu, người nào miệng to thì một hơi hết nửa ly size L, người nào miệng bé thì hết 3 tiết học vẫn chưa uống hết ⅓ ly trà nữa. Hoặc sẽ là cái kiểu hôm nào đói uống hết cả ly, hôm nào no nửa ly vào thùng rác.

Mà thôi, so sánh vậy nghe chừng không đúng lắm, bởi nếu là tôi thì mỗi tháng tôi đều mong được vứt cả ly vào thùng rác, khỏi phải chịu đựng chuỗi ngày khổ sở.

Vì việc này còn tùy thuộc vào cơ thể dài dài, nên hầu như các chị em, hoặc ít nhất cũng là con tác giả cợt nhả này, chẳng bao giờ tính toán được khi nào nó kết thúc. Chúng tôi bảo vệ bản thân khỏi thứ thuốc màu kinh dị hợm này cho đến khi tổ tiên hiện ra và nói tháng này mày hết tiền mua đồ bảo hộ rồi con đỗ nghèo khỉ ơi.

Con gái lúc nào cũng than hết tiền, không phải vì bận mua quần áo váy giày túi xách vòng cổ khuyên tai nhẫn lắc tay lắc chân sữa rửa mặt kem chống nắng đồ trang điểm đồ skincare mà còn vì cả đồ bảo hộ thuốc màu.

Vậy nên để làm một người đàn ông tâm lý, hãy dẫn cô ấy đi ăn, hoặc cho tiền để cô ấy mua quần áo váy giày túi xách vòng cổ khuyên tai nhẫn lắc tay lắc chân sữa rửa mặt kem chống nắng đồ trang điểm đồ skincare chứ đừng mua hộ cô ấy. Đừng-bao-giờ-mua-hộ-cô-ấy.

Người đàn ông mua son hồng cánh sen cho cô bạn gái da ngăm là kẻ giết chết tình yêu chứ không phải hôn nhân, xin các anh đừng nhầm lẫn.

Và xin các anh tha thứ cho sự cợt nhả này, nếu các anh biết chọn một màu son đỏ đất ngon lành cành đào cho người yêu.

***​

Chuyện thứ hai là cơn đau.

Quãng thời gian đầu khi hệ thống đổ màu có chu trình của tôi bắt đầu đi vào hoạt động, tôi sung sướng và hả hê lắm, vì mọi bộ máy trong cơ thể hoạt động êm ru.

Cho đến ngày tôi gặp em. Chính em.

Người em họ hơn tôi 6 tuổi lên học đại học, bị đau bụng kinh rất nặng. Ngày tôi nhìn thấy em nằm như một con tôm luộc, ôm lấy cả người rên rỉ trong cơn đau rấm rứt chẳng biết khi nào dừng lại, đột nhiên tôi phát ra âm thanh cười hô hố.

Vâng, người đàn ông trong tôi cười hô hố, không phải tôi. Xin thề.

Nhưng em nào biết người đàn bà hay người đàn ông, em chỉ biết âm thanh ấy phát ra từ người đang đứng trước mặt em đây. Vậy nên em sẵng giọng, nói:

“Chờ đến khi nào chị cũng như em xem, chị cũng sẽ đau đến chết đi sống lại thôi.”

Lẽ ra tôi nên nhớ mẹ của em có khả năng tâm linh tuyệt vời, người đã nhìn thấy từ hồi lớp 5 rằng “có thằng nào đang thích Uyn đấy” và bảo mẹ tôi khi tôi đang học lớp 9 rằng “cấm có để con Uyn yêu đương kẻo nó trượt cấp 3”. Nhưng thôi, câu chuyện li kì ấy sẽ được kể sau - còn ở đây, tôi chỉ muốn nói về một chuyện duy nhất.

Rằng nửa tháng sau, một tháng 10 mát mẻ dui dẻ, tôi gục xuống trong cơn đau bụng kinh lần đầu trong đời.

Quỷ tha ma bắt cái miệng quả đen của em họ tôi đi.

Cười người hôm trước, hôm sau người cười - em họ tôi đứng trước giường, nhìn xuống người chị đầy kính yêu của mình mà hỏi:

“Thế nào, đã sợ chưa?”

Sợ đến mức không muốn làm đàn bà con gái nữa.

Nhưng kể từ ngày đó, bộ máy trong tôi thấy rằng nó thích được trở nên kì cục hơn, nên tháng nào tôi cũng đau như chết đi sống lại. Thậm chí, nếu em họ tôi chỉ đau đớn vào ngày đầu tiên, tôi phải gục liền tù tì 3 ngày.

Tại sao con gái đã phải chịu những cơn đau dữ dội như này mà còn phải chịu thêm cơn đau đẻ?

Alo ông trời ơi, ông thiên vị đấy à?

*​

Trên mạng từng có một câu nói, thứ khiến con gái trở nên hiền lành là người yêu và đau bụng kinh.

Tầm bậy tầm bạ.

Tôi đánh người yêu như con, tôi đấm vào bụng mình như võ sĩ quyền Anh đấm bao cát.

Tinh tinh đấm ngực thình thịch khi nó tức giận, tôi đấm bụng bùm bụp khi đến kì.

Khi cơn M của tôi được khám phá ra và trồi lên khỏi mặt đất, thay vì uống cacao nóng và xoa bụng nhẹ nhàng như các chị em, tôi dùng cánh tay lực điền của mình mà ấn vào bụng như muốn đấm thủng nó ra. Nhiều hôm cái đấm tay là quá yếu ớt, tôi còn dùng đến gậy để chọc vào bụng mình và than thở ước gì có con dao xiên vào chỗ dưới rốn này luôn đi, làm cho bạn cùng bàn sợ phát khiếp. Nếu không phải nó biết tôi là giang hồ mõm, có khi ngày ấy tôi đã bị bắt vào trại Châu Quỳ.

Cảm ơn em, Manh Manh, vì đã luôn giữ vững niềm tin vào một con giang hồ mõm như tôi.

Càng lớn, cơn đau bụng của tôi càng phát triển thành thứ oái oăm chết dẫm nào đấy. Đau bụng, đau lưng, đau hông, đau nửa đầu, đau bắp chân, đau vai. Nếu không phải nó chỉ là một cơn đau bụng đến theo-chu-trình, tôi nghĩ mình đã bị ung thư di căn.

Không biết trong tương lai còn những “vị khách” nào ghé thăm nữa, nhưng chỉ cần mấy con giặc giời này cũng đủ làm tôi trông như vừa được trục vớt từ dưới sông Hồng, hoặc là cái thể loại lai giữa gấu trúc và người chết trôi sông. Mỗi lần nhìn vào quầng mắt thâm hơn cả than và bờ môi bạc màu, người bạn bàn trên của tôi đều phải thốt lên như Ramsay thấy thịt gà trên đĩa kêu quang quác:

“Ew, hôm nay là một ngày mày xấu tệ hại! Kinh khủng khiếp! Quáng sức chịu đựng của bố mày!”

“Mày không xứng với anh tao, xê ra đi để tao hẹn hò với anh.”

Quả nhiên là thằng cha tâm cơ, chê tôi xấu để tôi tự ti mà biết đường chia tay người yêu. Nhưng không, với một con người đã bị body shaming 4 năm cấp 2 thì này đã là gì?

Nói chung, các anh thấy mặt của người yêu mình trong những ngày này thì đừng thấy sợ hãi quá, bởi vì chưa chắc lớp trang điểm đã che đi được sự mỏi mệt và cơn đau kéo dài đằng đẵng mà họ phải chịu đựng mỗi đêm. Cứ tưởng tưởng cách 15’ đồng hồ có thằng cha nào “lên gối” các anh một phát, xem có đẹp trai nổi không?

Hay vật ra đất mà khóc?

Và vì thế nên nếu chúng tôi có hơi bị nóng tính quá, thì hãy thông cảm cho điều đó. Chúng tôi cũng chẳng muốn vậy đâu.

Thề, nói điêu làm chó.

Gâu gâu.

***​

Cái thứ mà anh em vẫn lầm tưởng với nhau là cử chỉ dịu dàng, chẳng qua là do con gái đau quá.

Nếu ai đã từng tập thể thao vượt sức, đêm về nằm bẹp không muốn động đậy, thì xin chúc mừng, bạn đã được trải nghiệm cảm giác của con gái khi đến ngày đèn đỏ.

Chúng tôi mệt mỏi và đau đớn đến mức không nhấc nổi chân. Xương cốt kêu răng rắc. Ai cũng biến thành một con lười trong Zootopia - cả ngày chỉ muốn rề rà như vậy.

Con lười mà không dịu dàng và nhẹ nhàng thì cũng không biết tiêu chuẩn của mọi người thế nào nữa. Nó chỉ lười thôi.

Nên xin các anh con trai đấy, thích cô nào thì chăm sóc người ta một tí, chứ đừng trẻ trâu đến mức càng im càng chọc, thì dù hai bắp chân có như bị ai nắm lấy mà xé thì chúng tôi cũng phải cắn đứt cổ cái thằng gây ra cho chúng tôi sự bực mình. Mỗi tháng con gái hiến máu cho vũ trụ cả một chai C2 rồi, nên các anh không cần hi sinh công đức vì chúng tôi vậy đâu?

Ai cần chứ?

"Cút về với thế giới trẻ trâu của mình đi, làm ơn." - Đây sẽ là câu nói được nghe nhiều nhất của những tên trẻ ranh trêu gái.

*​

Những cô gái chúng tôi khép nép còn vì một điều: nếu chúng tôi chạy nhảy như mới trốn trại, phòng thí nghiệm hóa chất trong cơ thể chúng tôi sẽ phải chịu một cơn động đất phải đến 10 độ richte, và đống hóa chất với thứ màu sắc đặc trưng ấy có đổ ra đâu không thì chẳng ai biết.

Không độc hại, nhưng mà bẩn.

Siêu bẩn.

Giặt quần áo, tổn thọ một giờ. Giặt chăn ga gối đệm, tổn thọ một năm.

Cho nên các cô gái khép nép và dịu dàng lắm.

Còn chú hề tên Hập nhẩm tính 7749 lần, thấy nếu cứ giặt đồ dính màu là tổn thọ, cô ta sẽ xuống mồ trước cả khi kịp đến tuổi tiền mãn kinh.

Xin lỗi, đôi khi Hập đàn bà không kiểm soát được cơ thể, để thằng Hập đàn ông nó đi đá bóng.

***​

Chuyện thứ tư, về cái nhìn của mọi người.

Là một con người hiện đại của thế kỷ hai mươi mốt, tôi không nghĩ việc có kinh nguyệt lại là điều gì đó kinh tởm. Nó là thứ phải đến có hàng tháng của một cô gái nếu xét theo giới tính sinh học - thậm chí nếu nó không đến thăm bạn một cách thường xuyên lại là một rắc rối lớn.

Vậy mà những người bạn của tôi nhìn nó với ý nghĩ nó kinh tởm lắm.

Tôi luôn nhìn thấy những người bạn gái thậm thụt giấu giếm chiếc băng vệ sinh vào túi quần kĩ càng như tội phạm giấu ma túy. Họ đi lướt qua nhau, họ liếc vội xung quanh, họ thì thầm vào tai nhau:

"Ê, có hàng không, xin miếng."

"..."

Tôi mà là cảnh sát, tôi sẽ lục người từng đứa một.

Dĩ nhiên, hẳn sẽ chẳng có cô gái nào cần phải giấu diếm đồ bảo hộ kỹ càng đến vậy, nếu những thằng đàn ông trong lớp không phản ứng dữ dội với chúng như thế.

Những năm cấp 2 sóng gió của tôi ngập trong body shaming và đánh lộn. Để có quãng thời gian ghê tởm như thế, chẳng bao giờ thiếu những thằng con trai mất dạy. Chúng lục cặp của lũ con gái trong giờ ngủ trưa, bóc miếng băng vệ sinh còn nguyên vẹn trong gói, dán vào mặt nhau và chơi ném bóng chuyền trong lớp. Mỗi khi phát hiện có đứa con gái nào đến kì, chúng nó sẽ chọc ghẹo bằng cách nhắc bậy con bé rằng quần nó bị dây máu ra kìa và cười hô hố khi bóng dáng ấy tất tả chạy vào phòng vệ sinh.

Hoặc kinh khủng hơn, chúng tiến tới ngồi gần và tấn công lũ con gái bằng mớ câu hỏi vô duyên đến cùng cực về ngày đèn đỏ, và khi có đứa nào đó trả lời những câu hỏi đấy, thái độ của chúng chỉ là "Eww, ghê v?" và nhìn lũ con gái một lượt như thể chúng tôi là quái thai 12 lỗ hậu. Hoặc cười cợt. Hoặc lại trêu chọc. Hoặc loan tin với cả lớp kiểu "Ê con X chảy máu háng" và tất cả đều lại cười cợt, kể cả con trai hay những đứa con gái không não.

Thái độ ấy khiến chúng tôi xấu hổ. Rằng kì kinh nguyệt là một cái gì đó ghê tởm lắm, máu me, dây bẩn và đau đớn lắm, dị hợm. Đàn ông chẳng bao giờ phải chịu đựng những điều đó, tại sao chúng tôi phải chấp nhận?

Chẳng biết bao nhiêu lần tôi đã ước nếu mình là đàn ông, để được chấm dứt mọi cơn đau và chấm dứt mọi ánh nhìn tiêu cực khi dấm dúi bước vào nhà vệ sinh sau mỗi giờ ra chơi.

Sau này, khi đã lớn hơn, tôi nhận ra điều đó chẳng quan trọng đến thế.

Tôi đang sống với một cơ thể đầy đủ, đúng với bản dạng giới mà tôi chọn. Việc đến kì là điều tất yếu của cuộc sống, của con người. Cười cợt và kì thị nó giống như cười cợt vào trái cổ của đàn ông - khi đàn ông nào cũng phải có một quả táo Adam trên người, phụ nữ cũng sẽ đến kì kinh nguyệt của cô ta hàng tháng.

Vậy nên tôi cầm miếng băng vệ sinh lấy ra từ trong cặp, từ tốn bước vào phòng vệ sinh mà chẳng cần giấu diếm như đi trao đổi hàng cấm.

*​

Nói đi cũng phải nói lại, niềm mong mỏi trong tôi là thấy mọi người thoải mái hơn về kì kinh nguyệt, chứ tôi không mong ai đó trở nên vô duyên.

Hét giữa lớp hỏi về băng vệ sinh hay ném ngang bịch đựng qua 4 dãy bàn không làm bạn trở nên hiện đại hơn, hay việc chạy theo phong trào “free-bleed” và mặc bộ quần áo “dính màu” ra đường cũng không khiến bạn “nữ quyền” hơn.

***​

Những dòng kết cuối cùng này, tôi gạt đi nhân cách hề trúa của mình, chỉ muốn gửi tình yêu đến các chị em vì đã kiên cường vượt qua những tháng ngày đầy máu và nước mắt. Theo đúng nghĩa đen.

Các chị em tuyệt vời lắm, nên hãy tiếp tục tuyệt vời nha.

Còn tôi sẽ tiếp tục làm trúa hề, tuyển người cho rạp xiếc trung ương.
 

Similar threads

Top