TRUYỆN NGẮN/TẢN VĂN Mưa hạ phương Bắc - E7S

Hy_hy_1301

✩ Tiểu Tiên ✩
ĐÀO TIÊN
Tham gia
10/9/21
Bài viết
3
Reaction score
6
Điểm
43
Mưa hạ phương Bắc
Tác giả: Hy_hy_1301
Thể loại: truyện ngắn
Số chương: 1 chương
Tình trạng: Đã hoàn thành
Đã đăng ký tại link https://www.daovientran.com/threads/dang-ky-truyen-sang-tac.73/post-669


- Cả lớp đọc bài thơ “Tình nhân loại” nào!
- “Sau một trận giao tranh ác liệt,
Giữa sa trường xác chết ngổn ngang.
Có hai chiến sĩ bị thương,
Hai người hai nước hiện đương nghịch thù.
Họ đau đớn khừ khừ rên siết,
Vận sức tàn cố lết gần nhau.
Phều phào gắng nói vài câu,
Lời tuy không hiểu, hiểu nhau nỗi lòng:
Họ hai kẻ không cùng Tổ quốc,
Nhưng đã cùng vì nước hy sinh.
Cả hai ôm ấp mối tình,
Yêu thương đất nước, gia đình, quê hương.”
Chú thích (1): bài thơ của Đặng Duy Chiểu, được in trong sách Quốc văn dành cho cấp tiểu học, học những năm 40-50
- Chiến tranh chỉ giết đi chính con người, những lãnh đạo chế độ thực dân tàn bạo chỉ đang lấy cớ vì hai chữ Tổ quốc để giết hại lẫn nhau. Họ cũng vậy, một lòng yêu nước, yêu quê hương, những người thân nơi xa nhưng vì lí tưởng đi trái với nhân nghĩa mà giết hại người vô tội, có đáng? Dẫu là kẻ thù nhưng hai trái tim dường như đang hướng về một lý tưởng, cùng thấu cái chữ “tình”. Được rồi, đây là bài tập về nhà, hãy viết về “tình nhân loại”
- Cả lớp đứng lên chào cô
- Chúng em chào cô
Rào rào… Những ánh nắng hạ còn chưa tan mà cơn mưa đã ào ạt rơi, như đang khóc cho nhân thế, cho cái thời đại đầy rối ren… Những đứa trẻ tinh nghịch chạy dưới cơn mưa, hò hét trêu đùa nhau.
- Vào đây nào, đang mưa cẩn thận ốm. Ngoan nào!
Cái tính trẻ con đâu cho chúng nghe lời, cơn mưa át tiếng của cô giáo, chỉ còn tiếng mưa hòa cùng những tiếng cười giòn tan thơ ngây. Cô chạy vội ra, trên con đường làng cũ dính đầy bùn.
- A…
- Cô không sao chứ?
Vì chạy vội, cô ngã vào vòng ngực ấm áp lạ thường của anh quân nhân. Bàn tay lạnh lẽo nắm lấy ngón tay trắng thon thả của cô, cùng nhau chạy vào mái hiên. Anh vững bước chạy phía trước dẫn đường cho cô, đôi chân dường như đồng điệu cùng bước đi của cô. Những giọt mưa chảy xối xả vào mặt cô, mọi thứ trắng xóa, chỉ có hình bóng anh, bóng lưng vững chắc đang che chở cho cô. Nhịp tim rộn ràng, đập loạn xạ theo nhịp chạy vội vã.… Một cảm xúc khác lạ len lói giữa hai người.
- Cảm ơn anh
- Không có gì, bọn trẻ vốn tinh nghịch, cứ để chúng tắm mưa đi, được mấy lúc vui vẻ chứ. Chắc hẳn cô hồi nhỏ cũng vậy nhỉ, tôi hồi nhỏ còn leo trèo nghịch hơn, ngã bao lần vẫn không chừa. - Anh vừa cười vừa nói, một nụ cười rạng rỡ như ánh nắng mùa hạ.
Cô dịu dàng cười, nhớ tới thời thơ ấu đùa nghịch cùng bè bạn. Ánh mắt anh rơi trên nụ cười của cô. Hai người còn vương những giọt nước mưa trên mặt mà ngắm nhìn nhau, cái ánh mặt chứa tình ấy. Giọt nước mưa hay là mồ hôi anh chảy dọc theo sống mũi, hay là giọt nước đang len lỏi chảy vào nụ cười nắng hạ ấy. Chắc là vị mặn…
- Xin lỗi nhưng tôi có thể biết tên cô giáo chứ?
- Hạ Vũ. Còn anh?
- Cơn mưa mùa hạ? Một cái tên thật đẹp, giống như cô vậy. Chúng ta có duyên đấy chứ, tên tôi cũng có một chữ “Vũ”, Vũ Bắc
- Không lãng mạn như tên cô giáo đâu. Vũ là họ của tôi, cha tôi đặt tên Bắc là một lòng kiên định phương Bắc.
- Anh lớn lên giống như hy vọng của cha anh nhỉ, chiến đấu, một lòng vững vàng vì miền Bắc, vì Tổ quốc.
- Cảm ơn cô giáo… Ừm… Tôi có thể hỏi tuổi của cô được không? – Anh gãi đầu ngại ngùng- Gọi cô là cô giáo thật xa lạ quá đi.
- Tôi năm nay 21, anh bao nhiêu?
- Tôi 22, vậy thì tôi gọi cô là em nhé! Chào em, anh có việc đi trước đây.
Anh vừa nói vừa chạy đi, giống như vừa làm gì sai phải chạy trốn vậy. Cô gái đứng dưới mái hiên cười nhìn về phía anh chạy đi. Càng nhìn càng thấy, anh không có chút dáng vẻ dũng mãnh của bộ đội cả, thật giống anh chàng thư sinh 18 lãng mạn, có chút trẻ con…
Cơn mưa đi cũng nhanh như lúc đến vậy. Trên bầu trời ánh nắng le lói chiếu qua những đám mây trắng đang dần tan, lộ ra cầu vồng bảy sắc rực rỡ, lung linh như trái tim đang rung rinh từng nhịp của hai người.
Sáng hôm sau, vẫn như mọi ngày cô dậy sớm, đi bộ về phía lớp vỡ lòng. Dưới ánh nắng dịu nhẹ, bước trên con đường làng, tâm trí cô vẫn chưa bình ổn lại từ cuộc gặp ngày hôm qua, cô bồi hồi, mong chờ sẽ gặp lại anh. Nhưng lại không biết gì về anh, trừ tên anh – Vũ Bắc. Cô nhẩm đi nhẩm lại tên anh, Vũ Bắc… Hạ Vũ – Vũ Bắc…
- Hạ Vũ
Cô giật mình nhìn về phía trước, phía xa xa dưới gốc cây đa đầu làng có hình bóng một người con trai, người cô tương tư. Hạ Vũ chạy vội về phía anh, ngẩn ngơ nhìn, có phải áo giác của cô?
- Không cần chạy vội vậy đâu, kẻo ngã. Anh vừa đi ngang qua nhà bà Tư ngã ba thấy bánh ngon quá nên mang tới đây cho em. Mà không biết em thích không.
- Em cảm ơn, bánh nhìn ngon quá.
Chiếc bánh giò nóng hổi như trái tim cháy bỏng đang rộn ràng. Miếng bánh mang theo hương vị của tình yêu đang dần lớn lên, dần chiếm lấy tâm trí đôi nam nữ.
- Em ăn đi cho nóng
- Dạ
- Em thích ăn gì vậy?
- Gì cũng được
- Vậy thì… Mai anh dẫn em đi ăn phở nhé.
- Dạ - cô ngại ngùng đáp
Cứ như vậy, mỗi ngày anh đều chờ cô dưới gốc đa. “Anh dẫn em đi ăn cơm nhé… Anh dẫn em đi ăn bánh đa nhé…Anh dẫn em đến cuối làng chơi nhé… Chúng ta đi ngắm sao nhé…” Suốt một tháng trời, ai trong làng cũng cảm thán về tình cảm lãng mạn của cô giáo viên anh cán bộ. Họ trân trọng từng khoảnh khắc bên nhau. Anh phải đi công tác nhiều nơi, nên dần dà thời gian gặp nhau cũng ít đi. Trước khi đi anh đều nói:
- Em chờ anh nhé!
Anh luôn dịu dàng an ủi cô, nhẹ nhàng hôn nụ hôn tạm biệt lên trán cô. Mỗi lần trở về anh đều mang theo món quà nhỏ. Có đôi khi là dây buộc tóc, đôi khi là vòng tay nhỏ. Mỗi món quà tuy nhỏ nhưng đều mang theo tương tư, nỗi nhớ của anh, mang theo sự trân trọng mà anh dành cho cô. Cô cũng trân trọng, giữ kỹ từng món đồ. Cô biết anh là cán bộ, sống vì Cách mạng, vì nhân dân, mà mình, tình cảm nam nữ sao có thể xóa đi lý tưởng Tổ quốc? Hạ Vũ hiểu và thấy tự hào về anh, về sự hy sinh vì nước, vì dân của Vũ Bắc. Mọi thứ cứ bình yên trôi qua cho tới ngày Thất tịch năm 1944. Anh vẫn cười ấm áp đứng dưới gốc đa chờ cô tới. Hạ Vũ vẫn mang theo tương tư đi trên con đường làng đến lớp học.
- Hạ Vũ
Cô bất ngờ ngẩng đầu, nhìn thấy anh liền chạy nhanh về phía đó.
- Chạy chậm thôi! Sao lần nào cũng như đứa trẻ vậy chứ! – Anh cười rạng rỡ, dang tay ôm cô vào lòng. Hai trái tim như chạm vào nhau, xua đi mọi mỏi mệt còn vương vấn.
– Anh về rồi!
- Anh về rồi. Em chờ mãi… - Cô cọ mặt vào ngực anh làm nũng.
- "Nhớ ai ra ngẩn vào ngơ
Nhớ ai, ai nhớ, bây giờ nhớ ai".
- Ai nhớ, nhớ ai chứ?
- Em vừa nói mà, em ở xa xa ngơ ngẩn là nhớ tới anh rồi. – Anh ôm cô cười mà lòng ấm áp, bình yên.
- Ai thèm chứ.
Hai người cứ thế ôm nhau, ngồi dưới gốc đa, không nói lời nào nhưng trái tim họ đồng điệu, hướng về nhau. Lần gặp gỡ này thật khác lạ, mọi thứ đều im lặng đến đáng sợ. Không còn tiếng chim hót mỗi sớm mai, không có tiếng rao bán bánh, không nghe thấy tiếng trò chuyện như mọi ngày. Dường như giây phút đều dừng lại, mọi thứ bình yên như cái lặng trước cơn bão. Lòng Hạ Vũ bỗng xao xuyến đến lạ, một dự cảm chẳng lành đang bao trùm khắp không gian. Còn Vũ Bắc, giây phút này cũng đang đầy đắn đo, những suy tư in hằn trên trán. Anh đắn đo vì tình cảm dành cho nàng đã quá lớn, đậm sâu như vết bớt trong tim, sẽ chẳng gì xóa nhòa đi cả. Anh sợ vì tình yêu ấy nảy nở khi chiến tranh còn đang trước mắt. Giây phút yên bình như màn mưa trắng che mắt hai người, che đi cái đau thương của thời đại, cái dằn vặt của Tổ quốc khi một cổ ba tròng. Và giờ đây ánh nắng mùa hạ sớm mai bỗng trở nên thật chói, nó gắt gao chiếu sáng sự thật, ép buộc họ thoát khỏi giấc mộng tình yêu. Đến lúc anh phải đi, đi chiến đấu cho trận chiến thực sự. Đã đến lúc đất nước ta vùng lên dành lấy tự do. Anh sẵn sàng chiến đấu quên mình vì nước, vì dân, vì gia đình và vì Hạ Vũ… Nhưng lời chia tay sao thật khó nói nên lời, anh không dám hứa hẹn vì chính anh không biết mình còn sống trở về đầy vinh quang hay xác anh sẽ chôn trên đất Bắc như người bạn chiến sĩ của nình nữa. Hai hôm trước, anh nhận được tin người bạn từ nhỏ của mình đã hy sinh nơi chiến trường. Người bạn ấy đã bỏ lại người mẹ già nơi quê làng nghèo, bỏ lại người vợ dịu hiền vẫn đang ngóng trông. Nỗi đau của người ở lại ấy sẽ ăn mòn trái tim ta. Anh sợ gia đình mình và Hạ Vũ của anh sẽ phải chịu cái nỗi đau dai dẳng ấy.
- Anh…
- Sao vậy ạ?
- Anh sắp phải đi rồi
- …
Cô im lặng thật lâu… Thật ra cô cũng hiểu. Thời gian yên bình vừa qua chỉ là mây mù che mắt, bên ngoài kia người người nhà nhà đang đau khổ, bị giặc đánh phá tàn bạo, nhiều nơi không có gạo để ăn. Cái đói, cái khát bao trùm cả đất nước, làm con người ta biến chất trở nên hoang dại, không còn tình người. Và những người chiến sĩ đã đến lúc đứng lên dẹp đi thế cục loan lạc này, cái chế độ nửa thực dân phong kiến kéo dài dăng dẳng này. Và anh, Vũ Bắc của cô, mang lý tưởng của một anh hùng. Cô sao nỡ níu lại tráng trí hào hùng của người cô yêu bằng cả trái tim. Cô nhẹ nhàng lấy khăn tay ra. Chiếc khăn lụa do chính tay cô thêu chữ “Hạ Vũ” đã mang mình bao năm nay. Cô đặt lên tay anh đầy thận trọng, tình yêu đẹp đẽ hóa thành chiếc bùa hộ mệnh mà nàng cầu cho chàng.
- Anh phải trở về. Anh là hôn phu của em. Em chờ anh.
Cô lần đầu cao giọng với anh, nói lời tuyên bố, như một lời cầu hôn ngang ngược. Trái tim anh rộn rã, nỗi buồn xen lẫn niềm hành phúc, chúng đấu tranh, thôi thúc anh: Hãy hứa với nàng… Hãy quay lưng đi, từ bỏ đi thôi … Nhưng anh không nỡ xa nàng. Anh chỉ ôm nàng, ôm thật chặt vào lòng đang đầy thổn thức…
Không một lời hứa, không một lời tạm biệt. Anh bước đi, quay lưng với quê hương bước lên chiến trường trong buổi chiều mưa. Buổi chiều ấy, sau cơn mưa rào ấy đã không có cầu vồng. Cơn mưa dai dẳng, sấm chớp gào thét, rạch ngang bầu trời. Hạ Vũ lặng im bên cửa sổ lớp học ngắm nhìn. Ngày này năm trước họ gặp nhau, ánh mắt dịu dàng, dáng vẻ ngại ngùng, tình yêu len lỏi trong tim khiến cô nhớ mãi, ngày này năm nay là ngày nàng cầu hôn, cầu một lời hứa, cầu một niềm tin, là ngày chàng lạnh lùng mà kiên định, quay lưng vì nàng, vì dân, vì Tổ quốc…

Tháng 10-1944, nạn đói khủng khiếp xảy ra khắp miền Bắc. Người dân gầy trơ xương, những thây người nằm la liệt giữa đường, những hố chôn xác người đã chết và cả người còn đanh hấp hối.

Đến tháng 5-1945, có khoảng 2 triệu người dân đã chết vì đói.

Ngày 11-8-1945, dân chúng khắp nơi biểu tình, bãi công.

Từ ngày 12-8-1945, các đơn vị giải phóng quân Việt Minh dồn dật tấn công kẻ địch.

Ngày 2 tháng 9 năm 1945, tại quảng trường Ba Đình (Hà Nội). Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập và tuyên bố sự khai sinh của một nước Việt Nam mới: Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.

Vậy là hơn một năm trôi qua. Cuối cùng lý tưởng đã thành, lá cờ đỏ sao vàng đã được bay phấp phới, nhân dân đã được tự do, độc lập. Nhưng còn anh… Vũ Bắc đã sống mãi ở tuổi 23, sống mãi với tráng trí anh hùng, mang theo chiếc khăn tay định tình chờ cô ở nơi xa. Máu anh đã in trên lá cờ Việt Nam trường tồn mãi theo thời gian…

Tôi gập sách lại mà nước mắt cứ tuôn trào. Buổi chiều hôm nay, Hạ Vũ đến thư viện tìm sách nhưng lại vô tình thấy một cuốn truyện của tác giả trùng với tên cô. Cuốn sách đã chuyển sang màu vàng, đã viết từ lâu rồi, viết về một mối tình ngọt ngào thời chiến và đã bị chôn vùi theo cuộc chiến năm ấy. Một câu chuyện nghe thật lạ mà sao mỗi đau này lại quen đến thế, nỗi đau đang thắt tim cô lại, nước mắt tuôn trào vì cái tên vừa lạ vừa quen – Vũ Bắc. Hạ Vũ không hiểu vì sao mà lại đau đến thế, cô ngẩn ngơ bước ra ngoài thư viện. Trời bỗng đổ mưa ào ạt, đúng là cơn mưa mùa hạ, đến thật nhanh. Lại một Thất tịch mưa rào rạt. Cô đứng bên hiên ngắm những giọt mưa được giải thoát khỏi đám mây đen u ám, như đang nhảy múa trên đường. Hạ Vũ bỗng nhớ tới lời thơ cuối cuốn sách kia:
“ Nhìn mưa rơi… chợt thấy bồi hồi
Thao thức chờ đợi người xưa tới.” (2)
Chú thích (2): trích dẫn từ bài thơ “Đêm mưa”
Phía xa một bóng dáng đang chạy lại gần, vì quá nhanh mà va phải cô.
- Xin lỗi
Tiếng nói thật ấm áp có chút thân quen vang lên. Anh chàng xa lạ nở một nụ cười như ánh nắng ban mai, giọt nước mưa chảy dọc xuống khuôn mặt anh, len lỏi vào môi anh. Chắc là vị ngọt…
- Không sao đâu.
- Xin lỗi nếu làm phiền. Bạn tên gì vậy?
- Hạ Vũ, còn bạn?
- Cơn mưa mùa hạ? Thật đẹp. Chúng ta cũng có duyên đấy chứ, tên tôi cũng có một chữ “Vũ”, Vũ Bắc – một lòng kiên định hướng về phương Bắc.
 
Sửa lần cuối:

Top