EB [Series] Những câu chuyện rùng rợn

AriesEdward

Thông Quan Ngữ
STAFF MEMBER
MODERATOR
Tham gia
24/4/21
Bài viết
67
Reaction score
93
Điểm
88

Bạn có biết là có đến 61% người trưởng thành sợ nha sĩ? Thật đấy, nhìn xem! Tận 61%!

Đó là chuyện không của riêng ai. Ý tôi là, tôi biết điều đó chứ. Những dụng cụ, mấy cái khoan nha khoa, cả những cơn đau nữa! Nó không vô lí chút nào hết.

May mắn thay, tôi rất giỏi trong việc giúp các bệnh nhân đang lo lắng cảm thấy đỡ hơn. Nghĩa là những ai chưa từng kiểm tra răng miệng trong nhiều năm qua toàn tìm đến tôi.

Ca bệnh đầu tiên của hôm nay là một trường hợp như thế - cô Miller. Miller đã không đến nha sĩ từ hồi cổ lên tám, nhưng dạo này cơn đau dường như vượt quá mức chịu đựng nên cổ đã đến phòng khám và đặt lịch hẹn. Tôi mời cô ấy vào, lấy áo khoác và mời cổ ngồi.

Cô ấy chần chừ. Tôi đưa tay ra, chỉ cô ấy lại ghế và để cổ nằm xuống. Cả người cứng đờ như một tấm ván. Lúc này tôi cần phải giúp cô ấy bình tĩnh lại.

“Không gì phải lo cả.” - Tôi nói - “Chúng ta không việc gì phải vội vàng. Cứ thả lỏng đi.”

Tôi kiểm tra khoang miệng với những dụng cụ của mình. Cô ấy nhăn mặt khi tôi chạm vào một cái răng hàm bên trái. Tệ rồi đây.

Tôi hít một hơi thật sâu. “Cô cần trám nó đó.”

Cô ấy làu bàu và toang đứng dậy, nhưng tôi đã ngăn lại (tất nhiên là ngăn một cách nhẹ nhàng).

“Không việc gì phải lo lắng đâu. Tôi sẽ làm thật cẩn thận và tốt đẹp. Cứ ngồi im, thả lỏng và cô sẽ chẳng nhận ra khi mà cái răng được trám lại đâu.”

Tôi bảo cô ấy há miệng to ra, đặt một cái đệm răng vào và chỉnh lại đèn trên đầu cổ. Chỉ một cái công tắc là chiếc ghế bị cố định lại bởi những thanh chắn bằng sắt như một đoá hoa bắt ruồi Venus. Giờ thì cô Miller không thể động đậy được. Cổ trông hoang mang phết á.

Tôi mở nắp lọ ấu trùng. Miller trừng mắt nhìn chuyện đang xảy ra. Cổ hét lên khi tôi bỏ mấy con ấu trùng vào miệng cổ.

Bọn ấu trùng bò trên lưỡi, trườn xuống cổ họng và dùng râu thăm dò trong khoang miệng cô ấy. Tiếng hét của Miller biến thành một tiếng kêu đầy đau đớn và kinh hãi khi chúng chui xuống thực quản của cô.

Khi chúng chui vào, chúng đã bơm chất độc của mình vào người cổ và Miller từ từ chìm vào giấc ngủ. Tôi lại gạt cái cần và mấy thanh chắn gấp gọn lại sau ghế.

Khi con ấu trùng cuối cùng biến mất, tôi lấy cái khoan nha khoa và bắt đầu trám cái lỗ sâu đó - Dù gì thì đây cũng là nghề của tôi mà.

Miller tỉnh dậy ngay khi tôi vừa xong việc của mình.

“Xong rồi đấy.” Tôi mỉm cười.

Cô ấy hơi bị loạng choạng, chớp mắt vài lần và dần dần hồi phục. “Chắc là tôi vừa nằm mơ! Tôi không thể tin nổi là nó không đau xíu nào!”

Cô ấy hứa sẽ giới thiệu bạn bè đến chỗ tôi. Tôi bảo cô ấy đặt lịch tái khám với lễ tân - nên là 6 tháng một lần.

Tôi chào tạm biệt và chào đón bệnh nhân kế tiếp của mình. Không thể phí thời gian được, tôi còn tới năm cái lỗ để làm việc.

 
Sửa lần cuối:

AriesEdward

Thông Quan Ngữ
STAFF MEMBER
MODERATOR
Tham gia
24/4/21
Bài viết
67
Reaction score
93
Điểm
88
“Mẹ ơi, sao cái quan tài này bé thế?”

Lồng ngực tôi thắt lại. Và thiếu chút nữa tôi đã bật cười. Tình huống này thật ngớ ngẩn, khi mà mọi người đang đau buồn trong bầu không khí bi thương mà con trai tôi lại ngây ngô và đầy tò mò.

“Vì trong đấy có một người bạn nhỏ.” Tôi nói với con. Một câu trả lời đơn giản cho một câu hỏi đơn giản. Thằng bé dẫm lên cỏ. Tôi mong là nó chấp nhận câu trả lời đó. Tôi không còn sức để giải thích gì thêm nữa.

Mục sư đã cầu nguyện xong. Mọi người tập trung lại gần chỗ chiếc quan tài đang được chôn xuống đất. Tôi ném một bông cúc trắng vào mộ phần. Thật sai trái. Tôi cảm thấy tức giận và đau khổ, nhưng tôi cố giữ bình tĩnh trước đứa con trai bé bỏng của mình. Thằng nhóc còn quá nhỏ để hiểu chuyện này. Ngay cả tôi cũng chẳng thể hình dung nổi cái tai nạn khủng khiếp đó.

“Mẹ ơi, đi thôi nào”.

“Ừ, con yêu. Chúng ta đi thôi.”

Tôi ngước nhìn bầu trời. Thật là một ngày tuyệt đẹp.

“Này con trai. Chúng ta đi ngang qua công viên nhá. Nếu may mắn, có lẽ chúng ta sẽ thấy mấy con vịt đấy.”

“Yey”, thằng bé la to và bắt đầu chạy đi. Tôi gật đầu với mục sư và rời đi. Trong mắt tôi chẳng còn bất kì ai. Tôi chỉ tập trung vào con trai mình và ước gì bản thân có thể chia sẻ chút niềm vui và hạnh phúc từ con.

Chúng tôi đã có một buổi tối vui vẻ và cùng nhau tản bộ về nhà. Thường thì tôi sẽ không cho con xem tv trước giờ đi ngủ, nhưng hôm nay là một ngày mệt mỏi cho cả hai, nên chúng tôi cuộn tròn trong chăn và xem Heo Peppa. Tôi hít hà mùi tóc của thằng bé và nhắm mắt lại. Nó là tất cả thế giới của tôi.

Tiếng chuông cửa đánh thức tôi. Tv vẫn đang bật và con trai vẫn đang nằm kế bên mình. Tôi mở cửa và ngạc nhiên khi thấy vị mục sư ngày hôm qua.

“Chào buổi sáng, cô Duncan”, ông ấy cười nhẹ và nhìn qua vai tôi. “Ồ, Heo Peppa à? Con gái tôi cũng từng thích nó lắm.”

“Uhm… Chào, tôi…”

“Ổn mà cô Duncan”, vị mục sư nói và hơi xích qua, tôi thấy một người phụ nữ đi sau ông ấy. “Xin lỗi, nhưng chúng tôi không thể đợi thêm nữa. Đây là y tá Kelly.”

Tôi nhận thức được chuyện đang xảy ra. Tôi hoảng loạn và nhìn vào con trai mình, nó đang ngồi trên ghế và nhìn chằm chằm chúng tôi.

“Hôm qua bạn bè của cô lo cho cô lắm đấy, họ thấy cô nói chuyện một mình. Cô Duncan, bây giờ y tá Kelly sẽ đưa cô đến bệnh viện. Cô phải chấp nhận trị liệu thôi.”

“Không… không mà.” Tôi hét lên và con trai tôi đang đứng trên ghế. Miệng nó mấp máy và máu trên đầu bắt đầu tuôn ra. Trái tim tôi như vỡ thành triệu mảnh và mọi thứ đều tối sầm đi.
 

AriesEdward

Thông Quan Ngữ
STAFF MEMBER
MODERATOR
Tham gia
24/4/21
Bài viết
67
Reaction score
93
Điểm
88

“Cô nghĩ ma có thật không?” Người đàn ông hỏi.

Cô gái nằm trên giường trùm chăn qua đầu. Mình ước ông ta im đi. - Cô nghĩ. Cô bé ghét mấy câu chuyện kinh dị về những thứ xảy ra trong bóng tối.

“Ta nghĩ là có.” Người đàn ông tiếp tục. “Ta nghĩ sau khi chúng ta chết thì có thể chọn cách trở về.”

Cô nhóc ôm chặt gấu bông vào ngực. Làm ơn im lặng đi.

“Nhưng kiểu người nào sẽ làm thế chứ? Ý ta là quay về từ cõi chết ấy. Cô nghĩ họ là người tốt hay kẻ xấu?”

Cô nhắm nghiền mắt và ngậm chặt miệng. Có gì quan trọng chứ? Tại sao không thể đừng hỏi câu đó chứ?

“Theo ta thì họ là kẻ xấu. Nghĩ mà xem: nếu là người tốt, thì hẳn phải có mấy câu chuyện như “Linh hồn người bà đã cứu cả nhà khỏi tai nạn giao thông”, hoặc là “Người đàn ông đã chết trong rừng giúp đỡ lũ trẻ lạc tìm đường ra””.

Sấm chớp bên ngoài cửa sổ mạn giường phải khiến cô gái giật mình. Tôi không quan tâm họ tốt hay xấu, tôi chỉ muốn ông dừng lại.

Cơn mưa nặng hạt đập rào rào vào kính.

“Nhưng đó đâu phải loại chuyện cô từng nghe, nhỉ? Mấy thứ cô nghe toàn là về những bóng ma đáng sợ, những người có kết cục cay đắng, những toà nhà cũ bị ám hoặc mấy đường hầm tăm tối.”

Ông ta im lặng một lúc, rồi nói tiếp. “Chắc chắn chả có người tốt nào lại làm thế.”

Lông tơ của cô gái dựng đứng. Mình không muốn nghe nữa.

“Nhưng rồi cô lại thắc mắc, nếu không phải người tốt thì họ ở đây làm gì? Họ trở lại vì điều gì?” Sàn nhà kêu cót két khi ông ta đi xung quanh. “Có lẽ họ buồn? Hoặc hối hận.” Tiếng cót két dừng lại ở cạnh giường. “Hay là họ giận dữ về cách mà mình đã chết và muốn người khác phải chịu đựng hệt như họ từng trải qua.”

Tấm nệm lún xuống khi ông ta ngồi vào. Để ngăn bản thân lăn về chỗ trũng xuống, cô gái co sát hai đầu gối run rẩy vào ngực và lui lại. Cô không dám tiếp xúc với thế giới bên ngoài tấm chăn. Làm ơn, HÃY im đi. LÀM ƠN.

Đôi mắt cô gái rưng rưng.

“Cơ mà cô vẫn chưa trả lời câu hỏi ban đầu của ta đấy.” Người đàn ông nghiêng về trước. Giờ thì cô có thể cảm nhận được đầu ông ta đang lơ lửng trên đầu mình vài phân. “Cô nghĩ ma có thật không?”

Cơ thể cô gái căng cứng. Với một giọng nói yếu ớt, run rẩy, cô lên tiếng. “Tôi không biết.”

Bốn ngón tay nhợt nhạt chạm tới đầu giường. “Thế ngươi có muốn tìm hiểu không?"
<Tiếp theo>
 

Similar threads

Top