TRUYỆN DÀI Vô Hạn Tuần Hoàn

Tích Lịch

✬ Thiên Tiên ✬
STAFF MEMBER
MODERATOR
Tham gia
24/4/21
Bài viết
51
Reaction score
132
Điểm
133


Vô Hạn Tuần Hoàn

Tác giả: Tích Lịch

Thể loại: vô hạn lưu, giả tưởng, linh dị thần quái, đam mỹ, chủ thụ, 1x1...

Độ dài: trên 800 chương.

Tình trạng: đang viết.

Độ tuổi: R

Cảnh báo:
Tác giả hành văn còn non kém, thỉnh chư vị cân nhắc trước khi đọc.
Truyện có sử dụng từ ngữ thô tục, thỉnh chư vị cân nhắc trước khi đọc.
Truyện có nhiều cảnh máu me bạo lực, thỉnh chư vị cân nhắc trước khi đọc.
Truyện được viết vì tác giả, thỉnh chư vị cân nhắc trước khi đọc.
Thỉnh chư vị cân nhắc trước khi đọc.

Giới thiệu:

...

Vai chính: Tô Lịch.
Vai phụ: khác...

Note:
00.00/15/05/2021
mọi người đọc trong âm thầm thôi, đừng like toi, toi rén lắm
truyện đang chỉnh sửa từ đầu đến cuối, từ chương 1 đến toàn bộ nội dung


MỤC LỤC

Chương 1: Bức tranh Pandora và Chín vị Thiên Thần (1)
Chương 2: Bức tranh Pandora và Chín vị Thiên Thần (2)
Chương 3: Người tìm xác (1)

....

[
Đăng ký kiểm duyệt]
 
Sửa lần cuối:

Tích Lịch

✬ Thiên Tiên ✬
STAFF MEMBER
MODERATOR
Tham gia
24/4/21
Bài viết
51
Reaction score
132
Điểm
133


Chương 1
Bức tranh Pandora và Chín vị Thiên Thần (1)

Đức Vua qua đời, tang lễ được cử hành vô cùng trang trọng.

Trong hẻm nhỏ, Aurelia mang giỏ bánh mì chợt dừng lại, thiếu nữ mười bảy tuổi gương mặt lốm đốm tàn nhang, mái tóc vàng cháy khô cứng như rơm rạ đang giương mắt dõi theo đoàn người ngoài phố. Dẫn đầu cuộc diễu hành là đại hoàng tử Athelstan, quốc tang ba ngày, hôm nay chính là ngày thứ hai.

Nhìn gương mặt ủ rũ của gã hoàng tử, Aurelia siết chặt mẩu giấy trong tay. Hệ thống thông báo phe sinh tồn đã có một người chết, trong bảy ngày này cô đã gặp được những người đồng minh: một chàng hề trong gánh xiếc Neli, cô gái giúp việc trong gia tộc Charles – Lilian, cảnh sát trưởng Verga, ông đã gặp Nicholas – một quân lính trong đội cận vệ hoàng gia, không ngờ rằng Đức Vua cũng là người tham gia trong trò chơi. Nghe nói ông ta trước giờ bệnh nặng triền miên, ra đi chỉ là chuyện sớm muộn. Thật xui xẻo cho kẻ sánh vào vai đó, có lẽ thời hạn sinh tồn của hắn cũng chỉ ngắn có vậy. Mất đi một đồng minh sở hữu quyền lực mạnh mẽ, nếu biết trước rất có khả năng sẽ đoạt được quyền chủ động, ván cờ này đã sớm kết thúc, thắng lợi nhất định thuộc về phe sinh tồn.

Nghĩ đến đây Aurelia ngước nhìn bức tranh Chín Vị Thiên Thần ở phố lớn, bức tranh được vẽ nên bởi nhiều danh hoạ nổi riêng, ngay khi nó được hoàn thành thì hay tin Đức Vua qua đời. Để cân bằng trò chơi, thợ săn sẽ bị giới hạn thời gian không được giết chết kẻ sinh tồn, hiện tại thời hạn đã hết, phe thợ săn đã bắt đầu hành động, ngày phán xét ngày càng cận kề.

Trước khi khuất bóng, đại hoàng tử Athelstan đột nhiên liếc về phía con hẻm, gã chợt nhếch môi cười. Một dòng mồ hôi chảy dọc xuống cổ áo, Aurelia âm thầm lùi về sau rồi nhanh chóng rời đi.

Aurelia đem bánh mì giao đến các hộ gia đình đã hẹn trước, phần bánh đặt sau cùng cho ngày hôm nay là của nhà thờ. Nhà thờ xây dựng theo lối kiến trúc Gothic, các ô cửa sổ được thiết kế bằng các mảnh kính vạn hoa rực rỡ sắc màu, những tấm tranh sơn dầu phác họa sống động về các câu chuyện thần thoại đều treo khắp ngõ ngách trong thánh đường. Aurelia hít sâu một hơi, cảm giác như linh hồn đang được gột rửa, quỷ dữ sẽ không dám đặt chân đến nhà thờ, thật vậy chăng.
Lúc ấy bóng chiều buông xuống, nắng vàng xuyên qua các ô cửa kính rọi xuống nền thềm.

"Công tước Bella. Chúa sẽ tha thứ cho những lỗi lầm của Ngài."


Tiếng chuông từ đỉnh tháp bất ngờ vang lên, bầy quạ hoảng mình bay tán loạn. Người đàn bà váy đen đứng giữa thánh đường cúi đầu trước Cha, chiếc mũ rộng vành che khuất nửa gương mặt lộ ra cái cằm nhọn, dáng người cao kều như một bóng ma. Xuyên qua tấm kính to lớn, đôi mắt màu lam của Aurelia chăm chú nhìn bên trong. Trong số các đồng đội của cô, Lilian - cô ấy chính là người hầu ở dinh thự của nữ công tước Bella.

Nghe nói Công tước Bella có rất nhiều người tình. Cô có một người chồng, nếu đúng theo luật lệ sẽ được gọi là Phu Nhân Charles, sinh ra trong gia đình hoàng tộc mang trong mình dòng máu cao quý, từ nhỏ đã được hứa hôn với Nam tước Charles - cũng chính là người chồng hiện tại của cô. Vì vị thế của ngài thấp kém hơn cũng không có thành tựu gì nổi bật nên người ta hay gọi là người chồng mờ nhạt của Nữ Công tước Bella, nói thẳng là người chồng vô dụng. Một người phụ nữ quyền lực và xinh đẹp như Bella tất nhiên không hài lòng với cuộc hôn nhân này, việc cô “lén lút” qua lại rất nhiều người, ai ai cũng biết điều đó, dù cho có truyền đến Công tước Charles thì cũng chỉ nhắm mắt cho qua.

Thế nhưng Aurelia cảm thấy nữ công tước trăng hoa này hoàn toàn không giống trong lời đồn. Hàng ghế dài thánh đường trống không, duy chỉ có mỗi Công tước Bella lặng yên ngồi đấy, và lúc nào cũng trong bộ váy đen cùng chiếc mũ rộng vành kia, thật kỳ quặc.

.

Sàn đấu giá Trăng Tròn sẽ bắt đầu vào tối mai, trọng tâm của cuộc đấu giá lần này chính là bức tranh của Pandora. Bức tranh Pandora - chiếc hộp của Pandora. Trong thần thoại Hy Lạp, thần Zeus trao cho nàng Pandora một chiếc hộp và căn dặn nàng không được mở ra, nhưng vì sự tò mò của mình Pandora đã làm trái lời dặn dò. Một chiếc hộp chứa đựng mọi tội ác, bệnh tật, tai ương,... và chiến tranh đều gieo xuống trần gian. Điều còn sót lại chính là "hy vọng", niềm tin về sự sống. Cũng chính là "hy vọng" của phe sinh tồn. Bức tranh hiện đang được vận chuyển từ phía nam, chỉ trong đêm nay nó sẽ đến.

Aurelia nấp trong bóng tối quan sát hành động của các tên tính bên ngoài, theo điều tra của Verga và Nicholas toàn bộ lính gác sẽ thay ca một lần vào lúc nửa đêm, chớp lấy cơ hội đó cô và Lilian sẽ đảm nhận việc phân tán lực chú ý của chúng, Neli nhân lúc tình hình sơ hở mà đột nhập vào bên trong sảnh đấu giá.

“Cậu có tin vào ma quỷ không?”

Với lá thư mong được giúp đỡ từ hoàng gia của sàn đấu giá Trăng Tròn, Nicholas nằm trong toán quân nhận lệnh từ cấp trên được điều đến đây. Tuy lạ nước lạ cái nhưng điều đó không làm khó Nicholas về việc nhanh chóng làm quen với mọi người xung quanh.

Người đồng chí đứng cạnh hơi liếc cậu.

“Hi hi hi hi hi hi…”

Tiếng cười the thé bất ngờ vang lên từ đằng xa, với câu hỏi vừa rồi của Nicholas tên lính nọ lập tức đứng thẳng người, mồ hôi túa ra như tắm. “Cậu có nghe thấy tiếng gì không?”

“Hay là cậu đi xem tình hình thế nào đi, chỗ này để tôi giữ cho.”

“Không được đâu, ở đây rất nguy hiểm, người mới vào như cậu lỡ để xảy ra chuyện gì thì hậu quả cậu không gánh nổi đâu. Cậu mau đi xem đi, chỗ này để tôi thay cậu canh giữ.”

Nicholas nhìn gã bằng nửa con mắt, cam chịu rời đi. Không chỉ mình cậu mà các tên lính khác sau khi nghe thấy tiếng động đều đến đây kiểm tra.

“Xin lỗi vì làm phiền đến mọi người, không ngờ con gái của tôi nửa đêm phát bệnh chạy đến đây!”

Aurelia già nua lặng lẽ nuốt nước mắt, bên cạnh là một cô gái tóc tai rối bời, ngay cả quần áo cũng tả tơi dơ bẩn. Một người mẹ đơn thân khổ cực chăm giữ đứa con bị điên của mình, mọi người đều không đành lòng trách móc bà ấy, ngẫm lại giọng cười của cô ta ngay lúc nửa đêm ai cũng cảm thấy ớn lạnh. Vừa nãy cô gái trèo tường vào, đột nhiên xông đến, nhổ nước bọt vào người bọn họ rồi cười điên cười dại. Một người phụ nữ yếu đuối thế mà lại chạy rất nhanh, bọn họ mãi không đuổi kịp. Cho đến khi có người đón đầu, cô ấy bèn lăn ra đất mà bứt tóc, khóc gào la hét như cực kỳ thống hận ai đó. Người mẹ đang đi tìm kiếm đứa con trong đêm, nghe thấy tiếng con mình mặc cho lính gác ngoài cổng hùng hổ đe doạ mà xông vào đây.

"Con ơi…!"

Dưới sự trợ giúp của Lilian và Aurelia, Neli thuận lợi đột nhập vào trong. Từng căn phòng nối nhau hai bên, trên dãy hành lang dài và tối thi thoảng sẽ treo những bức tranh hoặc trưng bày vài lọ hoa hay các pho tượng cao hơn đầu người. Neli nương theo ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn trong tay soi đến bảng tên treo trước cửa phòng. Theo lời Verga, căn phòng càng đặc biệt sẽ có bảng tên vô cùng sang trọng. Neli càng đi sâu vào trong, các thiết kế đều được chế tác tỉ mỉ thủ công hơn hẳn, từ bảng tên vô cùng bình thường rồi đến hoa văn màu bạc, cánh cửa được điêu khắc tinh xảo, trông chúng khá dày và nặng, chất liệu vô cùng quý giá, xem ra khoảng cách với bức tranh Pandora đang ngày càng gần. Mỗi vật phẩm đều được cất giữ trong mỗi phòng riêng biệt, với kỹ năng bẻ khóa của mình, Neli đã tìm thử vài chỗ nhưng chúng đều không phải.

Phía trước chính là lối rẽ, loáng thoáng nghe thấy tiếng bước chân cùng ánh đèn đang ngày càng gần. Neli dừng mọi động tác, cẩn thận lui về bóng đêm, mồ hôi thấm ướt cổ áo, các ngón tay cứng đờ cố gắng rà vào ổ khóa, tiếng trò chuyện bên tai dần rõ ràng.

Cạch.

Suýt nữa thì không kịp, Neli ngã lăn ra thở phào một hơi. Đưa tay gạt đi mồ hôi giữa trán, cậu ngồi dậy nương theo ánh trăng quan sát xung quanh. Bên trong không quá rộng nhưng bài trí thực xa hoa, ở giữa căn phòng có một bức tranh được đặt trên giá vẽ với kích cỡ gần bằng chiều cao của một người trưởng thành. Phủ lên khung tranh là một tấm lụa trắng chất liệu xa xỉ.

Neli hít sâu một hơi. Mây đêm theo gió kéo đi, trăng treo nơi cửa sổ càng tỏ tường. Cậu vô thức tiến lại gần, chỉ cần kéo xuống, tấm vải sẽ rơi ra. Neli vươn đang tay bỗng khựng lại, sau đó cậu chùi tay vào áo, lau thật kỹ đến khi cảm thấy hài lòng mới dám sờ vào tấm vải. Khoảnh khắc đó, cậu bất giác nín thở. Lớp lụa rơi xuống thềm lạnh. Bức tranh Pandora.

Pandora. Với sắc thái cổ điển, trong tranh là một thiếu nữ đang nâng niu chiếc hộp trong tay – chiếc hộp của Pandora. Mái tóc nâu của nàng buông xuống trước ngực, từng sợi tóc được chuốt chau với đường nét tỉ mỉ, đuôi tóc dài uốn lượn như dòng suối lấp ló trong thảm cỏ xanh. Ngón tay nàng thon dài mà cẩn thận lại có chút vụn về đỡ lấy chiếc hộp. Hàng mi cong cong cùng đôi mắt nâu tò mò lại như đang suy tư lại như đang ngước nhìn anh.

"La vi Elodie, cậu có tâm nguyện nào muốn hoàn thành sao?”

Bàn tay trắng mịn vịn lấy khung tranh, một người thiếu nữ vươn nửa người từ trong tranh tràn ra. Mái tóc màu vàng kim rũ xuống trước ngực, buông xuống như thác, nửa vướn trên khung tranh, nửa vươn trên thềm lạnh. Nàng có đôi mắt màu nâu sẫm sâu thẳm như nuốt chửng linh hồn, lại ngậm lấy ý cười, dường như mọi bí mật của thế gian đều gói ghém ở nơi ấy. Thiếu nữ với tay chạm vào gương mặt của Neli, khóe môi cong cười, giọng nói thỏ thẻ bên tai cậu.

“Biết đến bao giờ trò chơi mới thỏa mãn ước nguyện nhỉ, một năm, hai năm hay ba năm? Quá ít, thậm chí là mười năm, hay phải chăng là mãi mãi? Một người không có thành tích gì nổi bật, chỉ có thể trốn chui trốn nhủi sống vất vưởng như một loài gặm nhấm, chỉ cần tồn tại bất cứ chuyện gì cậu cũng nhẫn nhịn mặc cho bọn chúng chà đạp. La vi Elodie, cậu thực sự thỏa mãn sao? Chỉ nhiêu đó là đủ rồi sao?”

La vi Elodie là một cái tên đã rơi vào quên lãng, mãi mãi không được nhắc tới và chẳng một ai biết đến nó. Lời nói của Pandora gợi lại những ký ức không mấy tốt đẹp của Neli, loạt ảnh trong đầu trút xuống như nước, lần lượt tái hiện những giai đoạn tối tăm nhất mà cậu đã từng gánh chịu.

“Còn bây giờ thì sao? Cậu thực sự nghĩ rằng nó đã tốt hơn rất nhiều đúng không? Cậu cho là vậy đúng không? Nhân loại u mê hễ cứ ăn được một miếng bánh ngon mềm là sẽ đắm chìm trong mộng đẹp, cứ tiếp tục như thế và sống bám víu vào nó có phải không.” Pandora ý cười càng nồng đậm, có vẻ nàng ta rất thích thú. Thoát hẳn sự giam cầm trong khung tranh bé nhỏ, Pandora vui sướng lượn lờ giữa không trung. Trong mỗi người tồn tại song song giữa ước mong và nỗi sợ, Pandora khơi dậy tất cả sợ hãi chôn sâu nơi đáy lòng, khiến họ trở nên yếu đuối, thống khổ cầu mong sự cứu rỗi. Nàng nhìn đến Neli - linh hồn đang đấu tranh dằn vặt, tựa như đang van nài, lại như đang bị tra tấn cùng cực.

“Cần gì phải để mình khổ sở như thế. La vi Elodie, bởi cậu đã giải thoát cho ta khỏi gông xiềng này, ta sẽ ban cho cậu một ước nguyện, sự giàu có hay sự vĩnh hằng, hoặc là tự do? Ước đi Elodie, ta sẽ thỏa mãn tâm nguyện của cậu.”

Hệ thống đồng loạt thông báo:

【Chúc mừng phe sinh tồn đã chiến thắng trò chơi!】

Hệ thống đang thống kê số liệu…

Tích… tích… tích....

Mọi thứ xung quanh đồng loạt biến mất, Neli đứng giữa không gian tối đen, cậu có thể thấy các đồng đội đang đứng cách mình không xa. Giọng nói của hệ thống đột ngột vang lên, trước mắt hiện lên màn hình cỡ lớn hiển thị loạt ảnh đại diện của tất cả người chơi, bên dưới ghi rõ số liệu, thông tin và các vai trò:

Phe sinh tồn gồm có:


  1. Đức Vua.
  2. Cô gái trong tiệm bánh mì – Aurelia.
  3. Cục trưởng cảnh sát – Verga.
  4. Cô gái giúp việc trong nhà của Charles – Lilian.
  5. Chàng trai làm việc trong gánh xiếc đường phố – Neli/La de Elliott.
  6. Một người trong quân đội hoàng gia – Nicholas.
Phe thợ săn gồm có:
  1. Đại Hoàng tử Athelstan.
Thống kê số liệu hoàn tất, bắt đầu xếp hạng…

Elliott đứng vị trí thứ nhất, kế tiếp là Aurelia, Verga,... thứ hạng cuối cùng là đại hoàng tử Athelstan, người xứng đáng với vị trí thất bại của mình.

Elliott sảng khoái trong lòng, đây là lần đầu tiên cậu được đứng đầu bảng! Một đền đáp cho việc mạo hiểm để lấy bức tranh Pandora.

Tính toán thưởng phẩm: đang xử lý… đã hoàn thành, lập tức gửi đến túi đồ của người chơi.

Phần thưởng của màn chơi nhanh chóng xuất hiện trong túi đồ của Elliott khiến cậu vô cùng hài lòng. Thế nhưng còn một phần thưởng khác không khỏi khiến cậu ngạc nhiên, nó gọi là điều ước của Pandora. Cứ ngỡ là sự lừa gạt của NPC nào ngờ lời nói của Pandora là thật. Lúc này đây nàng Pandora bất chợt hiện lên mang theo hơi thở thơm ngát của trăm loài hoa.

“La de Elliott, một cái tên thực hay. Chúc mừng cậu đã chiến thắng trò chơi này, đáng mừng hơn là trở thành người đứng đầu, hoàn toàn xứng đáng với những gì cậu đã bỏ ra và đó là sự đền đáp không thể nào tuyệt vời hơn nữa. Đến đây nào Elliott, hãy nói tôi biết nguyện vọng của cậu là gì nào? Một người thành công vơn đến đỉnh cao như cậu, chắc hẳn còn có ước mong chưa thể thực hiện đúng không. Nghe này Elliott, cơ hội chưa hẳn là duy nhất, nhưng không ai hứa hẹn điều đó cả.”

Đối diện với nàng Pandora, Elliott cảm thấy linh hồn của mình như bị hút vào đôi mắt ấy. Mọi tiếng lòng đều đang kêu gào với chính mình, hối thúc bản thân ước đi, hãy ước đi, cơ hội lần này chỉ có một. Elliott nhắm lại mắt, cảm giác bản thân thật sự trở về ngọn đồi kia. Phải chăng đây cũng chính là sự lừa dối, thế nhưng, thử một lần thôi xem?

Một nhát dao xuyên qua lồng ngực Elliott, khung cảnh xung quanh bỗng đổ vỡ. Máu đỏ chảy theo mũi dao nhỏ xuống nền thềm.

Elliott gian nan quay người lại, nét mặt khó tin.

“Tại sao?”

Aurelia mỉm cười thật sâu, mạnh mẽ rút con dao. Cô xoa cằm, tựa như câu hỏi này rất khó trả lời. “Nên giải thích thế nào nhỉ, có lẽ là do thân phận của mỗi người nhỉ?”

Elliot ngã xuống vũng máu, khung cảnh trước mắt dần nhòe chỉ có thể nhìn thấy bóng dáng một người.

【Người chơi Neli - La de Elliott đã chết, nhiệm vụ thất bại, lập tức rời khỏi trò chơi.】

Tính ra trò chơi này cũng thật khéo, không cho bọn họ sử dụng kỹ năng hay giao diện của hệ thống, ép bọn họ vào vai diễn của một người bình thường. Nếu không phải sớm có nhắc nhở, bọn họ cũng tưởng rằng mình thật sự tồn tại trong thế giới này, quá đỗi yên bình, không cẩn thận sẽ bị dung hòa. Ngay cả ký ức cũng gần mờ nhạt. Thời gian hoàn thành bức tranh Chín vị thiên thần, nhìn có vẻ như là giới hạn của phe sinh tồn, nhưng thực chất là trò chơi thách thức bọn họ. Ngay cả Danielle còn tưởng rằng mình thật sự là cô gái trong tiệm bánh mì Aurelia, và cũng ngỡ rằng mình là người chơi phe sinh tồn.

Cô ngước nhìn bức tranh Pandora trước mắt. Danielle tiến lại gần, vươn tay xoa vết máu trên tranh. Thế nhưng vết máu không thật sự bị xóa đi, Danielle rút tay nhìn chằm vào nó. Vệt máu ngày càng lan rộng sắp chạm đến gương mặt của cô gái trong tranh.

“Xùy.”


Danielle xoay lưng rời đi.

.

Trăng treo nơi đầu cửa càng tỏ.

Cộc cộc cộc…

Tiếng gót giày ngày càng tới gần. Cửa phòng chậm rãi mở ra.

Pandora ngâm nga giai điệu, trông tâm trạng của nàng vô cùng tốt. Bỗng nàng đột ngột dừng lại, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ vừa bước vào.

“Ước mong, hy vọng, niềm tin... Ate sẽ buông lời dụ dỗ, mê hoặc bằng mọi cách, chỉ cần người đó ước nguyện với Ate, hắn sẽ trở thành nô lệ của nàng.”

Pandora cong mắt cười. “Chẳng phải như thế càng hợp ý người sao, thưa phu nhân.”

Ate vị thần của dối trá lừa lọc.

Pandora thoát ra từ khung tranh bay đến bên người phụ nữ. Nàng cúi đầu nhìn sâu vào đáy mắt người nọ, đến chóp mũi cũng gần đụng vào nhau. Không lâu sau, nàng kinh hãi hét lên ôm lấy đôi mắt của mình.

“Kẻ như ngươi sao có thể tồn tại trên cõi đời này được!?”
 
Sửa lần cuối:

Tích Lịch

✬ Thiên Tiên ✬
STAFF MEMBER
MODERATOR
Tham gia
24/4/21
Bài viết
51
Reaction score
132
Điểm
133


Chương 2
Bức tranh Pandora và Chín vị Thiên Thần (2)

Hừng đông sớm đến, Nicholas hoàn thành công việc được phép nghỉ ngơi, ngược lại, cậu không quay về phòng nghỉ mà gấp gáp đi đến điểm hẹn. Verga và Lilian chờ đến trời sáng, Aurelia vẫn chưa trở về.

Elliott thất thủ, Aurelia không rõ tung tích.

“Có lẽ, có lẽ cô ấy ngủ quên ở đâu đó nhỉ?”

Nicholas gượng cười. Lilian liếc cậu với cái nhìn không mấy thiện cảm.

“Nicholas thật sự không nghe thấy tin tức gì trong quân đội sao?” Verga khó khăn lên tiếng.

“Không có, tôi không nghe thấy chuyện gì cả, mọi người vẫn vô cùng bình thường.” Nicholas cẩn thận nhớ lại, như cũ cậu vẫn không cảm thấy có điều nào đáng ngờ.

Dù Nicholas đã nói ngay từ đầu nhưng Verga vẫn dò hỏi, kết quả nhận được vẫn như cũ không khỏi khiến ông thở dài. Ban đầu vì phòng Neli thất bại, nên họ quyết định cho Aurelia theo cùng. Hệ thống chưa thông báo có người chết, Aurelia là hy vọng cuối cùng của bọn họ, bọn họ phó thác toàn bộ vào cô. Nhưng tin tức của cô như đá chìm xuống biển vậy, liệu bọn họ có thật sự còn hy vọng nào không?

Trời đã sáng hẳn, Verga và Nicholas đã rời đi, thức suốt cả đêm ai cũng đều mệt mỏi, duy chỉ mỗi Lilian vẫn chờ ở đây.

“Nghỉ ngơi đủ sức để xem bản thân vùng vẫy trong cái chết sao?” Lilian lẩm bẩm một mình, cô vuốt mặt ngã người ra sau. “Thôi vậy, có thua cũng không hẳn là kết thúc.” Khóe miệng hơi câu lên, cô ngồi dậy lấy áo khoác rồi rời đi.

.

“Nicholas có thư này!”

Một tên lính đẩy cửa bước vào, đem lá thư trên tay đưa cho Nicholas rồi bước tới giường ngủ mình. Nicholas nói lời cảm ơn rồi vội mở lá thư, là của Aurelia viết!

“Nicholas thân mến,

Rất lấy làm tiếc khi tôi đã không đến như lời hẹn. Nhưng kính thưa ngài, có một vấn đề còn quan trọng hơn thế nữa rằng trong số chúng ta có một kẻ phản bội, tôi sẽ bàn bạc kỹ càng hơn, mong rằng ngài đừng cho ai biết về cuộc gặp gỡ sắp tới và hãy đốt lá thư này đi.

Tôi đang chờ ngài ở nơi hẹn ban đầu, chào ngài.”

Dứt thư, cậu lập tức ngồi dậy. Các đồng chí xung quanh thấy cậu vội vã như thế bèn trêu đùa. “Sao thế là bạn gái gửi tới à?”

Nicholas cười gượng, khoác tay. Bọn họ cười đầy gian xảo, không tiếp tục trêu cậu nữa.

Kẻ phản bội có thể là ai? Nicholas đảo mắt suy nghĩ. Tình huống của Aurelia quả thật rất nguy hiểm, nếu kẻ đó biết Aurelia không bị giam giữ mà còn hẹn cậu trao đổi, e rằng bọn họ càng khó sống sót. Ngẫm lại biểu hiện từng người từ lúc trò chơi bắt đầu cho đến tận bây giờ, kẻ đó lẩn trốn rất hoàn hảo chẳng hề lộ ra một chút sơ hở. Nhưng có thể là ai, Verga? Lilian? Hay Neli, Neli đã chết.

Điểm hẹn là một quán trà ngụ trong hẻm nhỏ, ít ai biết đến, không có người thường xuyên lui tới nên bọn họ đã chọn nơi đó là nơi họp mặt đầu tiên. Đẩy cửa vào trong, vì mới giữa trưa nên chỉ có lác đác vài vị khách, Nicholas nhìn lướt xung quanh lập tức nhận ra Aurelia. Ngược lại Aurelia cũng vậy, cô vẫy tay ra hiệu cậu rồi đứng dậy chuẩn bị rời khỏi. Trà đã dùng hết, chỉ đọng lại trong đáy ly một ít.

“Cô ta vừa đến nơi này kiểm tra, có lẽ sẽ quay lại, chúng ta đổi địa điểm khác đi.”

Nicholas thực lo lắng nhìn cô, cậu gật đầu, theo sau Aurelia rời khỏi quán trà. Họ đi càng sâu vào trong con hẻm, rẽ nhiều khúc ngoặt đến cả Nicholas cũng cảm thấy choáng váng, không tài nào nhớ nổi hướng đi. “Aurelia, cậu có nhớ đường chứ?”

Aurelia mỉm cười. “Tất nhiên là không.”

Nghe thấy câu trả lời, Nicholas vội kéo cô dừng lại. “Đừng đi nữa, chắc kẻ đó không tìm ra chúng ta đâu.”

“Ừm, vậy thì chúng ta nói chuyện đi.” Aurelia hơi gật đầu, cô xoay người đối diện Nicholas. “Nicholas, cậu nghĩ ai là kẻ phản bội?”

Nicholas nuốt xuống một ngụm nước miếng, cậu suy nghĩ một chốc rồi đáp. “Là… Lilian?”

Aurelia lắc đầu bác bỏ. “Không phải.”

“Vậy là Verga hả?”

“Cũng không phải.” Aurelia trầm tư.

“Neli đã chết rồi, vậy là không lẽ là tôi!?” Nicholas cả kinh. Verga không phải, Lilian cũng không, Neli lại càng không có khả năng, chẳng lẽ là cậu!? Cậu thực sự là kẻ phản bội sao? Một khắc đó Nicholas thật sự nghĩ mình là kẻ phản bội.

Nhìn nét mặt của Nicholas hiện lên tất cả suy nghĩ, Aurelia vô vọng với chỉ số thông minh của cậu. Cô bước lên dồn cậu vào bức tường.

“Cậu, cậu làm gì vậy!?” Nicholas bất ngờ lùi hụt một bước khiến cậu ngã xuống. Gương mặt của Aurelia tiến lại càng gần, cậu nhìn sâu vào mắt cô. Bỗng một cơn đau ập đến khiến cậu chợt tỉnh, máu đỏ nhanh chóng tràn ra nhuốm đỏ áo cậu.

“Thôi vậy.” Aurelia nuối tiếc nắm con dao trong tay, cô mỉm cười dịu dàng nhưng trong mắt Nicholas nó vô cùng khủng bố. “Cậu có biết không, chính con dao này cũng đã liếm máu của Neli rồi.”
Nicholas giương lên đôi tay dính đầy máu đẩy mặt Aurelia ra, hít một hơi nén lại cơn đau, nhào dậy bỏ chạy.

Aurelia lập tức đuổi theo, miệng cười đến tận mang tai. “Vì cậu đã đoán sai 3 lần, nên chịu 3 dát dao đi! Sớm muộn gì cậu cũng sẽ chết, ngoan ngoãn dừng lại thôi sẽ giúp cậu nhanh chóng giải thoát, đừng giãy dụa phí công!”

Nicholas ôm bụng cố chạy vẫn không cam tâm mà nghĩ, có thằng ngu mới đứng lại cho cô xọc! Thế nhưng ông bà lúc này không độ nổi cho Nicholas, vì mất máu quá nhiều đầu óc cậu trở nên choáng váng. Vòng sau mấy lối rẽ, con hẻm dơ bẩn càng đi càng thu hẹp, cậu không tìm được đường ra, cũng chẳng thấy một ai. Nicholas không biết đã bỏ lại Aurelia bao xa, đau quá! Vết máu rơi trên đất, cậu gục xuống, nỗ lực điều chỉnh thị lực, căng mắt quan sát, đầu óc mông lung mà thầm nghĩ có phải bây giờ cậu đang chứng kiến bản thân bao lâu nữa sẽ chết đúng không. Rốt cuộc cậu cũng nhìn thấy góc váy lộ ra từ khúc rẽ.

Cậu không muốn chết!

Aurelia xoay vòng, bước một bước liền khiêu vũ một động tác, mãn nguyện ngâm nga một khúc hát. Lần theo vết máu, phía trước là ngõ cụt, không còn đường chạy.

Choang!

Aurelia co rụt đồng tử, bất ngờ lùi lại, một trận chao đảo ập đến, cô ôm lấy đầu mình, mơ hồ cảm nhận được tay mình ướt nhem. Sau khi cơn choáng rút đi, cơn đau âm ỉ tràn tới, cô rút tay về, một bàn tay đầy máu. Aurelia căm giận ngước lên, đầu óc lại choáng váng.

Con dao rỉ sét ghim vào đầu Aurelia, một kích ấy, Nicholas đã dồn hết sức lực từ thuở sinh thời của mình. Cậu thoi thóp ngã xuống, đáy mắt lóe lên sát ý nồng đậm, nếu cậu bị giết chết thì hung thủ cũng đừng hòng sống tốt.

Không phải chỉ có Nicholas, trông Aurelia cũng thê thảm không kém, đầu cô đau như bổ ra làm hai nửa, thật muốn hét to lên. Cô cố gắng gom phần lý trí còn sót lại, dáng hình người nằm trên đất dần tụ. Nắm chặt con dao trong tay, Aurelia mạnh mẽ bổ xuống ngay lồng ngực của người đó. Máu bắn lên tung tóe, trước khi hoàn toàn mất đi ý thức, Nicholas nhìn thấy ả đau đớn lăn trên đất.

【Người chơi Nicholas đã chết, nhiệm vụ thất bại, lập tức rời khỏi trò chơi.】

Không nhận được thông báo hoàn thành nhiệm vụ của hệ thống như dự định, Aurelia hốt hoảng. “Vì cái gì nhiệm vụ vẫn chưa có hoàn thành!? Không phải nhiệm vụ của tao là giết một nửa phe sinh tồn!?”

【Hệ thống không bao giờ tính toán sai lầm.】

Aurelia điên dại, toàn thân đau điếng, cô càng căm thù, tức giận. Nhưng cô chết.

【Người chơi Aurelia - Danielle đã chết, nhiệm vụ thất bại, lập tức rời khỏi trò chơi.】

Sàn đấu giá Trăng Tròn – thư mời được gửi đến chỗ Verga lúc xế chiều, vào 6 giờ tốii sẽ có người đưa bọn họ đến tham dự buổi đấu giá. Phe sinh tồn hiện tại chỉ còn lại 1 người chơi.

Nói lời chào và lời cảm ơn với những người bạn, LilIian bước lên cổ xe ngựa sẽ đưa cô đến sàn đấu giá Trăng Tròn đúng như thư hẹn. Thời gian trôi qua thật sự rất nhanh, ngay khi cô còn chưa cảm nhận được sự sống, tồn tại là như thế nào trong thế giới này thì chớp mắt đã đến ngày phán xét. Tất cả mọi người đều vội vã tìm kiếm đáp án, dành hết số ngày còn sống của mình để giành lấy một cơ hội sống khác. Lilian chẳng còn nhớ cô đã trải qua bao nhiêu thế giới, ký ức vô cùng hỗn loạn, vài thứ cô thực thích cũng dần mờ nhòe. Mỗi thế giới là một thử thách phải đánh đổi bằng cả mạng sống để tồn tại ở cõi thực đối với mọi người, với Lilian – kẻ du hành – mỗi một thế giới là một sự ban tặng, đồng thời cũng là phép màu. Ngay cả Lilian đều không biết ngày mai mình sẽ là ai, lúc nào mới là ‘kỳ hạn cuối cùng’. Mà, có lẽ nó sẽ không tới, bởi vì cô, là một kẻ mang lời nguyền và sự ban tặng song hành.

Một chiếc ghế ngồi được sắp xếp ngẫu nhiên trong sảnh đấu giá, lúc nhìn thấy Lilian, Verga lộ ra sự ngạc nhiên trên gương mặt đồng thời từ bỏ chỗ ngồi được sắp xếp riêng cho cục trưởng để chuyển đến cạnh cô.

“Chắc cô không ngờ Aurelia cùng phe với mình nhỉ.” Verga lấy ra một điếu thuốc lá, ông bỗng khựng lại như chợt nhớ đến điều gì đó, cười tự giễu rồi ngậm lấy điếu thuốc vẫn chưa châm lửa.

“Đúng vậy, nhưng nên sửa lại là tôi và Aurelia không cùng một phe. Nhiệm vụ của cô ấy là giết chết người chơi để đạt được chiến thắng, còn tôi thì không.” Lilian lễ phép nói, cô hướng mắt về phía sàn đấu không lâu nữa sẽ chính thức bắt đầu. “Biết trước mình sắp thua có cảm giác thế nào Verga?” Khóe miệng cô giương cao, Lilian cười.

“Dù gì cũng không phải lần đầu.” Verga dựa ghế, ông nhai thuốc lá, mắt dõi theo sân khấu lại như trông ra nơi xa.

Đại hoàng tử Athelstan có mặc trong buổi đấu giá, gã đang ngồi trên lầu nhìn xuống. Lúc này một suy đoán trong đầu Verga được khơi lên. Giáo Hoàng luôn đối đầu Đức Vua, có lẽ gã ta là thợ săn như đại hoàng tử Athelstan, mặc dù lượng tin tức lấy được khá hiếm, trông gã có lẽ đã bị giới hạn vai trò sau khi Đức Vua mất. Giáo Hoàng là kẻ gió chiều nào cây theo chiều nấy, mặc dù vai trò của ông ta lớn hơn đại Hoàng tử Athelstan nhưng ông ta không có đủ khả năng để chèn ép người họ.

Ánh đèn trên sân khấu lập lòe, người dẫn chương trình bước lên sân khấu, buổi đấu giá Trăng Tròn chính thức bắt đầu!

Mỗi một món đồ đưa lên bàn cân đều có người tranh nhau giành nó, sàn đấu giá Trăng Tròn chưa bao giờ nhàm chán dù là mới bắt đầu hay ở giữa bữa tiệc. Lilian nghe loáng thoáng vài người xung quanh đang bàn tán. Đứng trên lầu – chỗ ngồi dành cho các vị khách đặt biệt là nữ công tước Bella đang nhìn xuống khán đài.

Buổi đấu giá này ngay cả hoàng tộc cũng thường xuyên tham dự, tất cả các chỗ ngồi trên lầu đều dành riêng cho những người vị khách đặc biệt, có địa vị lớn và giàu có. Dù mới bắt đầu đại hoàng tử Athelstan đã mua được vài món đồ có giá trị xa xỉ, dĩ nhiên không ai đủ sức tranh giành cùng một kẻ có nhiều tiền.

“Chắc mọi người đều biết mục đích chính của buổi đấu giá hôm nay, không để cho tất cả phải nóng lòng chờ đợi tại đây chúng tôi xin đưa lên Bức tranh Pandora là kiệt tác của của một họa sĩ người Ý để mọi người được chiêm ngưỡng! Nó đã lưu lạc suốt bao năm từ tay kẻ này đến tay kẻ khác cho đến bây giờ chúng tôi đã tìm thấy nó, vậy chủ nhân của bức tranh này sẽ thuộc về ai đây?!”

Sàn đấu giá Trăng Tròn, vật phẩm cuối cùng Bức Tranh Pandora!

Bức tranh được khiêng lên với kích cỡ gần bằng chiều cao của một người trưởng thành, được đặt xuống cẩn thận với góc độ ai ai cũng có thể nhìn thấy. Phủ lên khung tranh là một tấm lụa đỏ chất liệu xa xỉ, chả cần suy nghĩ ai cũng biết bức tranh này được chăm sóc cẩn thận tỉ mỉ đến nhường nào, chắc chắn giá trị của nó cũng khỏi phải bàn. Các thương lái hít thật sâu một hơi. Pandora.

“Và bây giờ quý vị sẽ được nhìn thấy bức tranh này – Bức tranh Pandora!”

Ngay lúc này cả khán đài lập tức im lặng, mọi hoạt động dừng lại. Lớp lụa được kéo xuống dần dần lộ ra bức tranh bên trong – Bức tranh Pandora. Giây phút này đây mọi người như ngừng thở, tất cả đôi mắt đều hướng về sân khấu. Pandora. Với sắc thái cổ điển, trong tranh là một cô gái đang ôm lấy chiếc hộp say ngủ – chiếc hộp của Pandora. Loài chim và muôn thú vây quanh, khung cảnh vừa yên bình, vừa mỹ lệ, không ai có thể dời mắt đi được.

“Ba ngàn bảng!”

Lập tức có người lên tiếng. Cả khán đài xôn xao, ba ngàn bảng không phải là một con số nhỏ! Một tên buôn đã lấy hết tài sản của mình để đặt cược.

“Ba ngàn bảng lần một!”

“Ba ngàn bảng lần hai!”

“Ba ngàn năm trăm bảng!”

“Ba ngàn sáu trăm bảng!”

Giây phút này Verga còn không kịp nghĩ ngợi điều gì, ngay cả Lilian và ông mặc dù đã biết trước điều này nhưng vẫn cảm thấy vô cùng căng thẳng.

“Năm ngàn bảng.”

Tiếng nói vừa cất lên, cả khán đài kinh ngạc hướng mắt lên dãy lầu, là đại hoàng tử Athelstan. Lilian hơi nhếch môi.

“Bảy ngàn bảng!”

Câu nói vừa phát ra khiến ai cũng phải sửng sốt bao gồm cả đại hoàng tử Athelstan. Verga và Lilian đồng loạt ngạc nhiên, là một người trong hoàng tộc! Tại chỗ ngồi dành cho các vị khách đặc biệt có hai người đàn ông trẻ.

“Không thể nào, là Nam công tước Charles!”

Một người đàn ông ngồi cạnh Lilian kinh ngạc nói với người bạn mình. Không phải chỉ mình ông ta, mà vài người quanh đây cũng đều biết người trong chỗ ngồi đặc biệt ấy, một trong hai người đàn ông trẻ chính là Nam công tước Charles – người chồng vô dụng của Nữ Công tước Bella!

Edgar bật cười nói với Charles đang ngồi cạnh. “Đầu cậu bây giờ mọc lên bao nhiêu cặp sừng rồi?”

Charles không để tâm mà hướng mắt vào dãy lầu đối diện – nơi mà Nữ Công tước Bella đang điềm tĩnh nhìn hai con người rồi quay lưng rời khỏi sàn đấu giá. Khối tài sản riêng của cậu tuy ít hơn Bella nhưng Edgar là một Bá tước đồng thời cũng là thương buôn tự do. Tài sản của Charles và Edgar cộng lại dư sức để thu mua bức tranh này. Còn đại hoàng tử Athelstan… Charles nở một nụ cười với hắn. “Chắc ngài sẽ không vì một bức tranh mà bán hết khối gia sản của hoàng tộc đâu nhỉ.”

Lúc này cả Verga và Lilian (mặc dù cô không thuộc phe sinh tồn) đều vô cùng thổn thức, theo như suy đoán Edgar và Nam công tước Charles chính là đồng đội của họ – người chơi thuộc phe sinh tồn!

“Bảy ngàn bảng lần một!”

“Bảy ngàn bảng lần hai!”

“Bảy ngàn bảng lần ba! Thành giao! Như vậy Bức tranh Pandora đã thuộc về tay Bá tước Edgar!”

Chiến thắng thuộc về phe sinh tồn!

Trò chơi kết thúc thắng thua đã rõ. Mọi thứ xung quanh đều trở thành dãy về số liệu, ngay cả quý ông đang ngồi cạnh Lilian cũng dần quy về những con số mã hóa. Không gian tối chỉ có Lilian, Verga, Erge, Charles, đại hoàng tử Athelstan và Nữ Công tước Bella – người đã rời khỏi buổi đấu giá. Tất cả mọi người đều không khỏi bất ngờ trước sự xuất hiện cùa nữ công tước Bella, cô ấy cũng là người chơi!?

Khoảnh khắc đó, Lilian như ngừng thở, cô không tài nào ngờ được. Nữ công tước Bella - người không hề có hành động gì đáng ngờ, cô ấy vô cùng bình thường và mờ nhạt đến không thể nào nào tả hơn được nữa! Lilian lập tức liếc về phía đại hoàng tử Athelstan, hắn ta cũng bất ngờ không kém!

!?

Mỗi người đứng ở một vị trí khác nhau nhưng có thể nhìn thấy hai phe đều tách ra riêng biệt. Như vậy cũng đồng thời chứng tỏ Lilian, Neli, Nocholas, Đức Vua, Giáo Hoàng – người đã kết thúc vai trò đã rời khỏi cuộc chơi này, hoặc bị loại bỏ. Ở giữa không gian hiện ra một màn hình lớn giọng nói của hệ thống vang lên đồng thời xuất hiện loạt ảnh chân dung nhân vật, ghi rõ số liệu, thông tin và các vai trò:

Phe sinh tồn gồm có:

  1. Đức Vua.
  2. Cục trưởng cảnh sát – Verga.
  3. Chàng trai làm việc trong gánh xiếc đường phố – Neli.
  4. Một người trong quân đội hoàng gia – Nicholas.
  5. Bá tước – người bạn của Nam Công tước Charles – Edgar.
  6. Nam công tước Charles.

Phe thợ săn gồm có:
  1. Giáo Hoàng.
  2. Đại Hoàng tử Athelstan.
  3. Nữ công tước Charles – Bella.

Phe thứ ba gồm có:
  1. Cô gái trong tiệm bánh mì – Aurelia.
  2. Cô gái giúp việc trong nhà của Charles – Lilian.

Thống kê số điểm đạt được phe thua cuộc bị trừ đi 2/3 số điểm hiện có, phe thắng cuộc sẽ được cộng 5 điểm.

11 chân dung nhân vật hiện lên, bên dưới ghi rõ vai trò và thông tin số liệu từng người, đồng thời thống kê tính toán độ cống hiến, biểu hiện từng người và số điểm được cộng, trừ thêm. Nhưng cũng không vội mừng. Màn hình chỉ dừng lại tầm 2 phút để mọi người nhìn thấy số liệu của mình, sau đó loạt ảnh nhân vật di chuyển sắp xếp theo thứ tự xếp hạng từ thấp đến cao. Mặc dù phân rõ hai phe nhưng bảng xếp hạng là sẽ bảng chung. Loại hình trò chơi lần này tuy cơ bản là nhóm nhưng số điểm thì tính theo cá nhân riêng biệt, vì vậy chơi nhóm nhưng không thật sự là một nhóm.

Kết quả sắp xếp khiến mọi người không khỏi kinh ngạc. Đứng đầu bảng là Nam Công tước Charles – người đã làm tốt vai trò của mình và có lối chơi xuất sắc nhất, đứng thứ hai tuy nằm trong phe thua nhưng đại hoàng tử Athelstan nhiều lần khiến phe sinh tồn kinh hãi trong lòng, nếu không phải có character ẩn thì phe sinh tồn sớm muộn gì cũng bị nuốt chửng. 11 thứ hạng được tính toán sắp xếp không thể nào sai lệch được. Dưới ảnh chân dung là tên nhân vật và vai trò, thứ hai là tên thật, thứ ba là điểm hiện tại. Thế nhưng điều khiến ai cũng phải kinh hãi khi nhìn lại chính là số điểm cuối cùng của Nữ Công tước Bella bằng -36 !

Không gian tối chỉ xuất hiện trong chốc lát để đưa ra phán xét, sau khi kết thúc thời gian cho phép tất cả sẽ được đưa đến cõi thực trở về vị trí của mình, mọi người còn chưa kịp bàng hoàng vì Nữ công tước Bella lần hai, thì lớp vỏ nhân vật được hệ thống thiết lập sẵn về các vai trò đã dần biến đi lộ ra bộ dáng hiện tại của họ. Khi trò chơi bắt đầu, tùy theo loại hình mà người chơi sẽ ngụy trang thành một người khác hoặc có thể giữ lại con người thật của mình nếu muốn nhưng việc làm đó sẽ đem đến rất nhiều hệ lụy cho họ ở cõi thực. Không lạ lẫm gì nếu Verga là một người phụ nữ tóc vàng mà Nữ Công tước Bella lại là một chàng trai trẻ tuổi, hay bộ dáng của Lilian và tên cô đang sử dụng đồng thời là hàng thật. Lilian còn chưa kịp nhìn kỹ thì mọi người đồng loạt tan thành các đốm sáng.

Điều duy nhất Lilian nhớ, đôi mắt của người nọ, thâm thúy như đáy biển.

Và, điểm hiện tại bằng -36 người nếu bị điểm âm sẽ bị loại trừ.

Tác giả có lời muốn nói: Cuối cùng cũng hoàn thành phó bản mở đầu!
Cái kết đắng khi thách thức deadline - Aurelia.
Thanh niên gánh team - Athelstan.
 
Sửa lần cuối:
Similar threads
Thread starter Tiêu đề Diễn đàn Trả lời Ngày
Tích Lịch T.PHƯƠNG ĐÔNG Tiểu Gia Vô Xử Bất Tại - Đả Cương Thi TRUYỆN PHƯƠNG ĐÔNG 2

Similar threads

Top